Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 90: Trúc Cơ đan và Hoàn Hồn dẫn

Huyền Minh thần hỏa này rõ ràng còn có thể trị thươngsao? Quả nhiên có nhiều công dụng, dùng cho được nhiều chuyện, là vật không thể thiếu.

Trường Thiên mỉm cười phẩy tay một cái, dược liệu từng phần từng phần bay lên không trung chui tọt vào lò đan. Hắn đã đích thân luyện đan, đương nhiên những dược vật đã trồng rất lâu như nhân sâm, linh chi đều có thể lấy ra dùng rồi.

Sau khi các loại dược liệu đã vào vị trí, Huyền Minh thần hỏa lóe lên một cái biến vào trong lò, chỉ nghe ‘cạch’ một tiếng vang nhỏ, trong lò đan bịt kín thỉnh thoảng lại lóe lên chút bạch quang, lẽ dĩ nhiên trong lò đang diễn ra hàng loạt phản ứng và biến hóa. Nàng đứng cách lò đan ba trượng còn cảm thấy rát bỏng, có lẽ nhiệt độ bên trong còn dọa người hơn nữa. Bản mệnh chân hỏa của Trường Thiên quả thực dễ chịu, nếu như vừa rồi hắn có ý xấu, chỉ cần xoay chuyển ý niệm một cái thì cánh tay nàng đã cháy sạch thành than rồi. Dù nghĩ vậy nàng cũng không thấy sợ.

Ước chừng đã trôi qua một khắc, trong lò lại truyền ra tiếng ư…uuu kì lạ. Nàng nhìn không được hỏi: “Ngươi luyện đan dược gì vậy?”

“Trúc Cơ đan, chuyên cung cấp cho tu sĩ Luyện Khí kỳ sử dụng để đột phá đến Trúc Cơ kỳ.” Hắn không ngẩng đầu lên mà vẫn cúi nhìn sách giải thích cho nàng: “Đừng để ý đến tiếng động, do bản thân đan dược này có linh tính nên biết được sau khi luyện chế xong sẽ bị người ta ăn mất nên mới rên rỉ ỷ ôi. Sau này luyện chế dược vật cấp cao hơn ngươi còn được nghe tiếng kêu gào thảm thiết nữa kia.”

Con bà nó! Đan dược còn có thể kêu gào, chẳng phải như vật sống rồi sao? “Ăn linh đan chẳng lẽ lại sát sinh?”

“Não ngươi chỉ chứa được nhiêu đó thôi sao? Thứ không hồn không phách mà được gọi là sinh mệnh à?” Trường Thiên sợ nàng từ đây về sau sẽ sinh tâm ma nên nhanh chóng dạy dỗ nàng:”Bình thường ngươi vẫn ăn rau cỏ cây trái, đó cũng là sinh mạng, sao không thấy ngươi lo lắng vấn đề sát sinh?”

Hắn nói cũng có lý, cũng là một biện pháp tự an ủi mình. Lại qua vài phút nữa, trong lò đột nhiên bùng cháy mãnh liệt, sau đó liền tắt ngấm đi.

“Thành đan rồi!” Giọng điệu hắn bình thản, phất tay mở nắp lò, bên trong vèo vèo bay ra 7, 8 viên đan dược. Mỗi viên đều tròn trịa, no tròn, ra khỏi lò liền lao vút lên trời, có lẽ định thừa dịp chạy trốn. Đáng tiếc đây là Thần Ma ngục, là chỗ thần hay ma đều không ra được. Chỉ là mấy viên đan dược thì có thể trốn đi đâu?

Hắn vẽ ra một pháp quyết cố định bọn bướng bỉnh này trong không trung, chúng liền ngoan ngoãn rơi vào trong khay nàng đã chuẩn bị từ trước, rồi nằm bất động.