Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 82: Lấy mệnh đọ phép thuật

May mà Ninh Tiểu Nhàn đã quen với tính xấu thừa nước đục thả câu của hắn, nên không mảy may nghi ngờ. Nếu hắn nói có thể, chuyện này mười phần mười là có thể. Nguy hiểm và kỳ ngộ luôn tồn tại song hành, phải chăng chính là ý tứ ở đây sao? Trong lòng nàng hơi có chút an ủi.

Một hôm, sau bữa tối, cửa xe nàng có người gõ nhẹ ba cái. Nàng thong thả bước ra, quả nhiên là Tiếu Tử.

Hai người một trước một sau, đi tới một khoảng đất trống cách doanh địa khoảng hơn mười trượng. Tiếu Tử đã nói lại chuyện truyền nghệ cho Đặng Hạo, vì vậy tầm mắt lính canh của doanh địa sẽ không dừng lại ở trên khoảng đất trống này.

“Ngươi muốn học võ nghệ để tự vệ, mà phương pháp ta nghiên cứu lại là liều mạng lấy tấn công là chính, nếu ngươi thấy không thích hợp, thì phải lập tức nói ngay.” Tiếu Tử chậm rãi nói. Hắn móc ra từ trong ngực một đôi chuỷ thủ, ném cho Ninh Tiểu Nhàn. Cô nương đối diện nhanh chóng bắt lấy, nhìn chủy thủ hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Đây chẳng phải là đôi chuỷ thủ đã đả thương hùng yêu kia sao?”

Tiếu Tử ngẩn ra, sắc mặt không khỏi được đỏ lên, lúng túng nói: “Không phải!” Trước giờ hắn không phải là người thích nói nhảm, vì vậy câu nói tiếp theo chính là “Dùng toàn lực tấn công về phía ta” . Hắn muốn dẫn dắt cho nàng từng chút từng chút một.

Ninh Tiểu Nhàn cười hì hì nói: “Được, Tiếu Tử ca, ta đây liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

Hai người bọn họ vốn là đứng đối diện nhau, nàng còn đặc biệt hơi khom người xuống một chút. Nhưng khi nói đến hai chữ “Cung kính”, nàng dùng mũi chân di trên mặt đất, đột nhiên hất cát thẳng về phía Tiếu Tử. Tranh thủ thời gian hắn né tránh, chuỷ thủ trong tay trái nàng đã lặng lẽ đâm về phía trước.

Thân hình Tiếu Tứ chợt loé, đã tránh được đòn tấn công bằng cát, trở tay túm lấy cổ tay trái của Ninh Tiểu Nhàn, lại dùng thêm sức.

Ninh Tiểu Nhàn vừa mới nói xong hai chữ “Tuân mệnh”, cổ tay trái đã bị hắn nắm được rồi dùng sức. Bị đau, nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, nhẹ nhàng kêu “Đau quá”! Giọng nói của nàng vốn đã rất trong trẻo, giờ lại tăng thêm mấy phần tình cảm trong đó, càng lộ ra vẻ đáng thương ấm ức.

Tiếu Tử nhất thời cảm giác được cổ tay cô nương bắt được vô cùng mảnh khảnh trơn mềm, tựa như vừa đụng sẽ gãy, lại nghe giọng nàng run run kêu đau một tiêng, cho dù là tâm có vững như sắt, cũng không khỏi nhất thời do dự.

Chỉ trong một khắc do dự này, tay trái nàng buông lỏng. Chủy thủ lập tức rơi xuống. Ninh Tiểu Nhàn mặt kệ tay trái mình vẫn còn đang bị hắn nắm, thình lình xoay người, vói chân đá thanh chuỷ thủ đang rơi xuống đất, thanh chuỷ thủ này lập tức đổi hướng, phi thẳng về phía mặt hắn!

Tiếu Tử vốn đã vặn chặt tay nàng, nàng lại còn quay thân, đổi là người khác thì chẳng khác gì nhận phải cực hình giống như xương cốt gãy vụn. E là giàn giụa nước mắt ngay tại chỗ, nào có thể vô sự mà tung chân, đá chuỷ thủ?

Nhưng nàng thì khác, gân cốt có thể xoay chuyển tuỳ theo ý muốn, chỉ cảm thấy hơi đau nhói chút thôi.