Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 77: Bao thịt bò lớn

Edit: Vịt
Beta: Tiểu Tuyền

Ninh Tiểu Nhàn vô cùng hào phóng mà đứng lên, cười nói: “Nếu Lưu sư phó có yêu cầu này thì ta liền cung kính không bằng tuân mệnh đi, cũng xem như là ăn mừng cho thương đội thu nhập được một khoản thật lớn.” Nàng ngẩng đầu nhìn ánh trăng, “Thức ăn ta làm cũng không thể gấp gáp được, ít nhất cần thời gian chuẩn bị khoảng hơn một canh giờ, nếu như mọi người có thể chờ được thì rất tốt, tối nay ta liền xem như làm thêm cho mọi người một bữa ăn khuya, thế nào?”

“Được!” Mọi người rất sung sướng mà nhao nhao đáp.

Bất luận ở ở thế giới nào, phương thức ăn mừng đơn giản nhất chính là ăn, uống, đánh cuộc, chơi gái, có phẩm vị hoặc không có phẩm vị cũng có thể đi xem một chút chuyện mới mẻ hoặc những biểu diễn mới. Nhưng ở nơi hoang dã này thì đi đâu tìm được thú vui đây, có thể ăn vào được thứ tốt thì coi như là phương thức ăn mừng rất tốt rồi.

“Lưu sư phó, xin mời đi theo ta chuẩn bị món ăn, trong đội còn có hai vị đại ca có kỹ thuật cắt rau rất tốt, cũng xin mời đi cùng để giúp cho ta, mấy huynh đệ rảnh rỗi khác thì giúp ta đi tới bên cạnh suối để lấy đá cuội, rửa thật sạch rồi mang về .” Ninh Tiểu Nhàn bắt đầu chọn người, nói đùa sao, đây là bữa tiệc lớn của hơn hai trăm người, nàng chỉ có một mình thì làm sao có thể loay hoay làm kịp được. Nếu như Lưu Nhất Diện đem nàng đẩy vào hố này thì nàng cũng phải đem hắn dụ dỗ cùng mới được.

“Đá cuội?” Mọi người hai mặt nhìn nhau, đây là lần đầu tiên nghe thấy được nấu cơm còn cần cùng tới cái này, thật sự thú vị, lập tức ba bốn người cười hì hì đứng dậy để đi nhặt.

Lưu Nhất Diện hớn hở đi tới, đi theo phía sau hắn còn có ba tên người làm trong đội tiểu nhị, bình thường cũng là một tay đao tốt, hôm nay vội vàng đi theo làm việc lặt vặt cho nàng.

Hôm nay ta cũng có người làm thủ hạ rồi, nàng chỉ vào đầu trâu rừng kia, mềm mại nói: “Đem thịt vai này , sườn, thịt thắt lưng cùng với đầu, thịt xương sườn toàn bộ khoét xuống cho ta đi !”

“. . . . . .”

Lưu Nhất Diện làm đồ ăn quá keo kiệt rồi, đầu trâu rừng này chỉ bị khoét đi phần chân trước, thịt tốt ở đầy người vẫn còn, cũng tiện nghi cho nàng, thịt tươi dưới loại tình huống trời nóng như thế này thì không nên để quá lâu nên nàng cũng không khách khí.

Chỉ huy mấy nhân công lao động đơn giản làm cùng với mình, sau đó đem thịt trâu rừng thái thành từng miếng thịt có độ dày khoảng ba millimet , không thể quá dầy cũng không thể quá mỏng. Không sai. Nàng lại muốn đạo văn tác phẩm của các đầu bếp lớn rồi, lúc này nàng làm chính là “Thịt bò bung đá cuội ” .

Thịt trâu rừng so ra thì cứng hơn, nên phải lấy phần thịt non nhất là thịt vai cùng với thịt bắp lưng, thịt bụng, như thế thì món ăn này mới có thể ăn ngon được. lúc này liền nhìn ra được kỹ thuật thái rau của mấy người này rồi, chỉ vèo vèo cái mà cắt thịt như bay. Nàng cũng không biết tay nghề dùng dao của mình ở trong mắt của người khác cũng được coi như là bất phàm, hạ đao như gió, mỗi tấm đều có độ dày như nhau, bày ở trên bàn nhìn vô cùng đẹp mắt. Trong hai mươi mấy ngày gần đây Trường Thiên huấn luyện nàng vô hình cũng khiến cho tay của nàng ổn hơn, mắt cũng nhanh mà mạnh hơn, kỹ thuật thái rau tất nhiên cũng nâng cao lên một bước.

Đám người đi lấy đá cuội đã trở lại, nàng liền đuổi mấy người họ đi lấy rau dưa, sau đó đem miếng thịt cắt xong dùng thêm phấn hoa tiêu, cây thì là cùng với mười ba loại hương liệu tự chế, vừa nghe Tiếu Tử kể chuyện xưa lại vừa xoa bóp những miếng thịt ở trong chậu này. vì thời gian quá ngắn mà lại khiến cho miếng thịt nhanh ngon miệng thì phải bóp sơ qua mới được.

Dọc theo con đường này, nàng từ trong rừng cực khổ lấy ra không ít thảo dược gia vị để rửa, phơi và mài thành phấn, hôm nay thì hay rồi một lần phải xài hết, đợi tới sáng mai trời sáng lại cần phải cần cù tích cóp từng tí một.