Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 76: Nghị hòa đền bù tiền tổn thất

Tiếu Tử không có lên tiếng, hướng Đặng Hạo gật gật đầu rồi xoay người rời đi tới khoảng đất trống, may mắn là không có làm phụ sứ mạng, nhiệm vụ của hắn cũng đã hoàn thành, chuyện kế tiếp thì cần phải giao cho Đặng lão đại rồi.

Người này cũng không cao lớn, song ở trong tầm mắt nhìn của Lang hành thương đội thì hình tượng của hắn có vài phần vĩ đại, lấy thân phận người phàm để đối chiến cùng với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, hơn nữa còn có thể chiến thắng, người như vậy chính là đối thủ đáng giá được tôn kính.

Đặng Hạo lúc này mới tiến lên một bước, mỉm cười nói: “La phó thủ lĩnh, hiện tại chúng ta nên nói chuyện thật tốt rồi.”

Nụ cười này ở trong mắt của La Hữu nhìn thấy thì cảm thấy cực kỳ chói mắt, trước kia đây chính là nụ cười chiêu bài mà hắn đối đãi với người khác, hiện tại tới phiên hắn thể nghiệm một chút cảm thụ của những “người khác”.

Kế tiếp không có gì để nói nữa rồi. Đặng Hạo làm người mặc dù trung hậu nhưng trong làm ăn cũng là một thanh đao tốt, theo như quy củ của thương đội thì viên dạ minh châu này toàn bộ đều thuộc về thương đội Vân Hổ, hơn nữa cả thanh lục kiếm của Hoắc chân nhân rơi trên mặt đất kia cũng sớm đã bị người trong thương đội Vân Hổ cầm trên tay, đây cũng là chiến lợi phẩm của chúng ta a, còn muốn lấy về sao? Có thể, giao tiền chuộc đi là được !

Tiếu Tử không có đánh chết Hoắc chân nhân tại chỗ chính là không muốn để cho hai bên thương đội lâm vào trong hoàn cảnh không chết không ngừng , làm ăn nha, còn phải dĩ hòa vi quý, tuy nói trước đó đã lập ra quy định là sinh tử không bàn, hơn nữa Hoắc chân nhân nếu có đánh thắng chưa chắc sẽ tha cho Tiếu Tử một mạng, tuy nhiên tìm chỗ khoan dung mà độ lương, thương đội Vân Hổ dù sao cũng là thương đội chính quy, mà thời gian trôi qua cũng tương đối dễ chịu , trước mắt còn chưa có tính toán làm trộm cướp, loại ước đấu này cũng rất ít hạ tử thủ.

Người thông minh thường đi ra bên ngoài cũng sẽ không đem những chuyện như vậy làm tới tuyệt tình.

Nếu như trong chiến đấu hắn không giết Hoắc chân nhân, như vậy thì độc trên người tu sĩ này hơn phân nửa liền có thể giải được, về điểm này cả hai bên đều hiểu rõ trong lòng, chờ lão nhân gia hắn tỉnh lại vừa nhìn thấy pháp khí tùy thân không còn, hắn liệu có thể tha thứ được cho La Hữu hay sao? Cho nên thanh lục kiếm này phải cầm trở về.

Lang hành thương đội cũng đánh gãy răng nuốt máu, bỏ ra bảy ngàn lượng bạc mới có thể “chuộc” được thanh kiếm này trở về, hơn nữa Đặng Hạo còn tỏ vẻ mặt là “ta thiệt thòi lớn” rồi trong lúc nhận lấy bạc, đúng là giá trị của một pháp khí bình thường không thể lấy ngân lượng của người phàm tới để cân nhắc.

Song thanh kiếm này vốn chính là của Hoắc chân nhân, bọn họ chẳng qua là chậm một bước bị người của thương đội Vân Hổ giành trước cầm ở trong tay mà thôi!

Ngươi nói người nhanh tay nhẹ mắt này là ai, là Lưu Nhất Diện, là đầu bếp Lưu làm, Hoắc chân nhân ngã xuống xong thì mọi người trong thương đội Vân Hổ đều chạy về phía vị tu sĩ tôn quý này, chỉ có Lưu Nhất Diện là đi về phía thanh lục kiếm này.