Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 75: Người phàm thắng lợi

Edit: Vịt
Beta: Tiểu Tuyền

Lúc này, quần chúng không rõ chân tướng vây xem mới có thể nhìn rõ được toàn cảnh của trường kiếm này. Kiếm này cùng với kiếm bình thường không giống nhau, toàn thân lại có màu tím xanh, thân kiếm chẳng những không có quầng sáng mà ngược lại giống như có những vết tích hoen rỉ loang lổ, ở trên vết đao còn có vài lỗ hổng, cái bề ngoài này quả thực là không tốt lắm.

Tiếu Tử cũng không có chính diện đối kháng cùng với Hoắc chân nhân, chỉ ở trên sân đấu liên tục sử dụng công phu dịch chuyển để né tránh. Hắn là một người lớn muốn né tránh thuật ngự kiếm của một kiếm tu cũng không phải là dễ dàng như thế, nhiều lần trường kiếm đã sạt qua những nơi hiểm địa ở bên cạnh hắn, còn có một thời điểm thậm chí còn cắt đứt một túm tóc của hắn xuống. Đám người làm trong thương đội Vân Hổ thấy vậy đều vô cùng lo lắng đề phòng, nhưng lại không dám lên tiếng quấy rầy tới hắn, chỉ đành phải cắn răng nhịn xuống không kinh hô lên.

Thương đội Lang hành làm sao có nhiều cố kỵ như vậy, rối rít cười trêu nói : “Ngươi muốn chạy trốn tới sang năm sao? Mau nhận thua trước Hoắc chân nhân đi, lại dập đầu nhiều hơn mấy cái, nếu hắn hứng thú còn có thể tha cho người một mạng.”

Tiếu Tử cũng không rảnh rỗi để nhìn sang chỗ bọn hắn, chẳng qua là thật tính cố gắng né tránh trường kiếm xâm nhập, có vài lần thật sự không tránh khỏi được thì mới vận dụng song chủy thủ ở trên tay để đi đón đỡ, đây cũng chỉ là đón đỡ tiếp xúc nhanh chóng chứ hắn cũng không hề dây dưa nhiều nữa.

Ninh Tiểu Nhàn tinh mắt nhìn thấy song chủy thủ ở trong tay của hắn đã đổi lại một đôi khác, không còn là đôi mà ngày trước dùng để đánh với hùng yêu nữa. Nàng tinh tế ghĩ lại liền có thể hiểu được thì không khỏi có chút đỏ mặt : cặp dao găm kia thế nhưng là một pháp khí, đâm vào nơi dơ bẩn kia của hùng yêu thì đã sớm bị ô nhiễm rồi, chẳng bằng tinh tế bảo dưỡng một thời gian ngắn mới có thể khôi phục được, chính vì vậy nên tu sĩ đối địch rất ít khi đi công kích cái bộ vị kia của địch nhân, cũng không phải là nhân phẩm phẩm đức có bao nhiêu cao thượng hoặc là khinh thường các chiêu thức độc ác như vậy , chẳng qua là loại đả pháp này rõ ràng lưỡng bại câu thương, đối với nơi bị thương của đối phương thì chính pháp khí của mình cũng bị thương mà thôi.

Nàng không khỏi có chút bận tâm. Vũ khí trên tay Tiếu Tử không có thuận tiện, chỉ dùng một đôi chủy thủ được đúc bằng sắt thường để tới đối địch nên vô hình đã rơi xuống hạ phong. Trường Thiên lại nói: “Công phu của người này không cao nhưng hơn được ở chỗ có năng lực ứng biến vô cùng tốt, đây là do thường xuyên gặp phải hoàn cảnh sinh tử mới có thể tôi luyện được ra. Theo ta thấy thì thắng bại cũng có những lúc không ngờ tới nên ngưo7i cũng không cần quá lo lắng.”

Nàng cảm thấy kinh ngạc. Nghe khẩu khí của hắn thì trận tỷ đấu này ngược lại hình như hắn lại coi trọng Tiếu Tử, điều này sao có thể được? Chỉ sợ nhờ có dược vật của nàng tương trợ thì một người phàm nhân làm sao có thể đánh thắng được tu sĩ trúc cơ kỳ được. hơn nữa tu sĩ này cũng không phải tay mơ giống như Thạch Quý San, như vậy thì có được bao nhiêu bản lãnh nghịch thiên đây?

“Song phương ẩn giấu bản lãnh cũng còn chưa có sử dụng ra, ngươi cứ từ từ xem xuống là được. Đao kiếm không có mắt, trên vũ khí của hai người này đều có bôi độc, ngươi hãy đứng cạnh cái tên họ Ngôn kia đi, thời khắc mẫu chốt thì có thể nhờ hắn vừa vặn ngăn đỡ được .” Thấy Ninh Tiểu Nhàn đứng im không nhúc nhích, liền thúc dục một tiếng, “Đi nha!”

Để cho Ngôn tiên sinh làm bia đỡ đạn dễ vậy sao? Trong lòng nàng nói nhỏ nhưng vẫn hướng về phía người ta để đi tới. Ngôn tiên sinh thấy nàng đi đến cũng không giật mình, chẳng qua là bất động thanh sắc mà đứng ở phía trước nơi đứng của nàng, quả nhiên là giống như một bia đỡ đạn bằng thịt.

Hắn rốt cuộc là có thể nghe được lời nói của nàng cùng với Trường Thiên hay không, hay là hắn cùng với Trường Thiên tâm hữu linh tê ? Làm sao mà mỗi một lần Trường Thiên cùng với nàng vừa nói dứt lời thì Ngôn tiên sinh này cũng giống như là chính tai nghe thấy được vậy ? Bạn học Ninh Tiểu Nhàn cho dù thần kinh có thô hơn nữa thì giờ phút này cũng cảm giác được có chuyện gì đó không được bình thường.