Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 74: Đánh cuộc đấu, một cuộc định sinh tử

“Cái đám ngốc này!” Đặng Hạo nhìn đám thủ hạ cực kỳ kinh ngạc ở trước mắt, không nhịn được nhắm mắt lại “Bày ra loại sắc mặt này chính là hướng Lang hành thương đội thừa nhận chúng ta chính là người giết hùng yêu rồi!”

“Không biết.” Hắn đè xuống giận dữ nói, “Mặc dù hùng yêu là chúng ta giết, đó cũng là con mồi của chúng ta, các ngươi lại muốn như thế nào?”

La Hữu mỉm cười nói: “Ngươi nói như vậy có thể coi là không hiền hậu rồi chúng ta hay là dựa theo quy tắc của thương đội mà tới đây đi.”

Quy củ của thương đội? Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn, trong lòng thầm nói, chẳng lẽ. . . . . .

Ngôn tiên sinh bên cạnh quay đầu thấy vẻ mặt mờ mịt của nàng liền thấp giọng nói: “Thương đội ở thời điểm khó mà quyết định được sở hữu của hàng hóa hoặc là con mồi thì có thể thông qua phương thức tỷ đấu để tiến hành, chỉ một cuộc định thắng bại, người thắng lấy đi hàng hóa cùng với tiền bạc trước đó đã định trước, đây chính là quy tắc.”

“Quá không hợp lý rồi!” Quả nhiên cùng nàng nghĩ đến không sai biệt lắm. Cãi vã cũng không có hiệu quả, không phải là sẽ so sánh xem nắm đấm của ai lớn hơn hay sao, quy củ này ở giữa cũng lộ ra khí tức thổ phỉ, có thể nói là logic của lưu manh. Lúc này âm thanh của Trường Thiên truyền tới, không thể che hết ba phần nụ cười: “Thì ra là cái quy tắc này, loài người cũng đã học xong rồi .”

Xem ra yêu quái ra khỏi cửa bình thường cũng đều làm như vậy.

Ngôn tiên sinh nhẹ giọng nói tiếp : “Quy tắc vốn là do người định, chỉ phục tùng ý chỉ của người mạnh nhất, không quan trọng là có hợp lý hai không.” Lời này không biết là trả lời nàng, hay là trả lời Trường Thiên. Nàng chỉ cảm thấy trái tim giật thót , Cực kỳ không thoải mái.

Đặng Hạo nghiêm mặt nói: “Chúng ta cần gì phải dùng tới quy tắc của thương đội, mời trở về đi, nếu không đội ngũ phía sau lập tức xung đột vũ trang!” Đặng Hạo là đầu lĩnh, đám người Đặng Hạo rốt cục cũng tính toán trở mặt, mọi người của thương đội Vân Hổ vốn cũng không phải là lương dân gì, đã đình chỉ một ngụm hờn dỗi lâu rồi, giờ phút này rốt cục có thể vén tay áo lên đánh cho nên tiếng chuông vừa kêu lên thì liền rút ra vũ khí tùy thân của mọi người, đám người đối diện làm sao sẽ chịu yếu thế ?

Trong khoảng thời gian ngắn, ánh trăng sáng ngời chiếu lên trên nơi trú quân, bên trong vũ khí tỏa ánh sáng lập lòe vô cùng đoạt ánh mắt mọi người.