Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 3 - Chương 73: Người gây tai họa tới cửa

Edit: Vịt
Beta: Tiểu Tuyền

So với cùng ngày hôm trước thì toàn bộ ngày hôm nay đều vô cùng thái bình, chẳng qua là đường xá có chút khó đi thôi. Thương nhân đi đường sao có thể so đo cái này được ? Huống chi lại có thịt đưa tới của để ăn, chính vì vậy nên buổi tối ở trong doanh trại âm thanh cười nói vui vẻ không khỏi có hơi lớn một chút.

Hà Tiểu Cửu có thể chất rất tốt, lúc này mới nghỉ ngơi có một ngày cũng đã có thể xuống đất đi lại rồi, tính tình của hắn tốt, các huynh đệ trong thương đội đều muốn trêu đùa hắn một lúc lâu, không ngừng cười đùa.

Nhưng chỉ một lát sau Đặng Hạo chợt “xuỵt” một tiếng, hạ lệnh cho mọi người: “Đều không được lên tiếng!” Bằng uy tín của hắn ở trong đội, chỉ mấy hơi sau cả doanh trại dường như liền an tĩnh lại, không còn một người nào tiếp tục nói chuyện nữa.

Thính lực tốt thì lúc này đã nghe thấy được những tiếng bước chân nhỏ vụn từ trong rừng truyền đến, cùng với tiếng lá cây bị giẫm đạp tạo thành âm thanh. Dã thú cùng với yêu quái cũng sẽ không phát ra động tĩnh lớn như vậy.

“Có người tới.” Mọi người trao đổi ánh mắt cho nhau, đây là ở trong nơi núi sâu rừng hoang, không phải là sân vắng hậu hoa viên của người khác, đêm xuống nếu xuất hiện khách tới bất ngờ hầu như đều không mang theo thiện ý. Tất cả mọi người đều trong lòng đều biết rõ, có mấy thương đội cùng thương nhân ngày thường đi đường đều thích đến những nơi âm u như vậy cởi bỏ ngụy trang xuống liền biến hóa thành đạo tặc rồi.

Đoàn người từ trong rừng đi ra này chẳng qua tổng cộng chỉ hơn ba mươi người, quả thật cũng có chút hơi thở của cường đạo. Tối nay trăng sáng, bọn họ lại đi bộ mà tới, xem ra là cứ điểm cách đó không xa, xong nhìn lại quần áo mà bọn họ mặc trên người hiển nhiên là một thương đội khác, không giống với những đạo tặc che mặt mặc áo đen, sợ bị người ta nhận ra.

Đám người này có ý gì ? tất cả mọi người đều trầm mặc, chờ đợi người dẫn đầu ra chỉ thị

Ở trong doanh trại này có tới hơn hai trăm người, đối phương lại chỉ có hơn ba mươi người mà còn có một bộ dáng không sợ hãi, nếu nói là không có gì dựa vào thì ai sẽ tin tưởng ?