Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 2 - Chương 58: Bọ ngựa rình ve

Ban đêm hôm qua, nó bị một trận tiếng mắng cùng tiếng nước chảy làm cho tỉnh, sau đó đã ngửi đến một mùi mà cả đời nó khó quên—— Thạch Quý San! Cánh tay phải của nó, chính là bị chặt dưới pháp khí của Thạch Quý San, bởi vì chạy trốn quá vội vàng, nó ngay cả cánh tay phải bị chặt đứt cũng không dám quay người đi lấy. Sáng sớm ngày hôm sau lúc trở lại Cao trang, nơi này đã bị đốt thành một mảnh đất bằng phẳng, cánh tay phải của nó tất nhiên cũng bị đốt sạch rồi.

Mặc dù năng lực khôi phục của Yêu tộc cường đại, nhưng nó chỉ là đầu lĩnh bức yêu, còn chưa biến thái đến mức có bản lĩnh có thể trống rỗng mà sinh ra một cánh tay được, vì vậy đời này đều chỉ có thể là yêu quái tàn tật. Tính cách của Qua Thẩu vốn giảo hoạt tàn nhẫn, sau khi bị Thạch Quý San đả thương, lại càng nhớ rõ ràng được hơi thở của nữ nhân này, giờ phút này thấy nàng một thân một mình chạy đến bờ sông, hết mắng rồi lại chửi, vốn tưởng rằng nàng ta muốn dụ dỗ mình đi ra ngoài, cho nên hắn án binh bất động một buổi tối.

Vậy mà đến sau khi bình minh, tiếng nói của nữ nhân điên này đều khàn rồi, kiếm chiêu chém ra cũng không có kết cấu gì. Mấu chốt nhất chính là xung quanh nàng nửa bóng người cũng không có, lúc này hắn mới xác định, nữ nhân này điên rồi, hơn nữa còn bị lạc. Không biết những tu sĩ khác vì sao không có ở đây, nhưng đây là cơ hội của hắn, không thể bỏ qua.

Quả báo kiếp này, quả nhiên tới cũng nhanh! Hắn lại không phải là yêu quái lỗ mãng, âm thầm nhe răng cười một tiếng rồi lẻn về huyện Tứ Bình, trộm giết mấy con chó đen để lấy máu, chuẩn bị phá pháp khí của nàng. Thời điểm đánh nhau lúc trước, nó cũng biết nữ nhân này không có bản lĩnh, nhưng một thân pháp khí lợi hại, hơn nữa cái vòng tay đầu lâu trên người đem quanh thân nàng bảo vệ kín như thùng sắc. Hắn so chiêu cùng tu sĩ như vậy, bản thân sẽ rơi vào hướng thất bại.

Thạch Quý San cũng rất xui xẻo. Nàng bị Ninh Tiểu Nhàn ném bột ớt làm thương đôi mắt, lại bị Hoàng lão tài ra lệnh cưỡng chế rời đi. Nếu không phải trong lòng còn có một chút lý trí, nhắc nhở lão nhân trước mặt nàng là ông ngoại của người yêu, nàng suýt nữa đã một kiếm bổ tới rồi.

Sau khi ngự kiếm lao ra khỏi huyện Tứ Bình, nàng lấy gương ra nhìn, thấy hai con mắt sưng giống như quả hạch đào, tia máu giăng đầy, bộ dáng tiên nữ hạ phàm lúc bình thường mất tích sạch sành sanh. Bột ớt đặc chế của đầu bếp Hoàng gia lợi hại cỡ nào chứ, sưng đỏ này một chốc là không thể tiêu nổi, hết lần này tới lần khác trong số dược vật trên người nàng, không có thuốc có thể dùng để bôi lên đôi mắt, một loại khí quan tinh vi như thế này đấy, cho nên nàng chỉ có thể đợi đến lúc hai mắt tiêu sưng mới trở về, nếu không hình tượng luôn luôn cao quý lãnh diễm tại Triều Vân tông của nàng, sẽ bị phá hủy đặc biệt nghiêm trọng.

Ở bờ sông Tố Hà là một mảnh yên tĩnh, nàng ngồi ở bờ sông, không khỏi nhớ tới chuyện không may mấy ngày nàng gặp phải. Từ nhỏ nàng đã ngậm thìa vàng sinh ra, phụ thân quyền khuynh một phương, thiên phú của chính nàng cũng không tệ, sau khi vào Triều Vân Tông lại được đồng môn gọi là là “Tiểu công chúa”, từ trước đến giờ đều hưởng thụ đãi ngộ chúng tinh phủng nguyệt – sao quanh trăng sáng, chưa từng ăn qua đau khổ. Cho nên càng nghĩ càng không cam tâm, vừa khóc rống, vừa rút bảo kiếm ra mượn nước sông trước mặt để trút giận.

Nhưng thủy tộc giữa sông lại gặp tao ương rồi, trong vài canh giờ này, giữa sông kiếm khí um tùm, không biết đã mổ bụng bao nhiêu cá tôm vô tội. Thạch Quý San ăn qua vô số linh dược linh vật, một thân linh lực được xưng tụng sâu xa, nhưng cũng không đỡ nổi tao đạp như vậy, đến hừng sáng rốt cục thở hồng hộc. Qua Thẩu canh giữ tại một bên biết, cơ hội mình đợi chờ hồi lâu rốt cuộc đã tới rồi.

Đánh giá một chút hướng gió, nó từ phía sau Thạch Quý San âm thầm đánh tới.

Mặc dù sau khi Thạch Quý San thảm thiết khóc thần thức bị tan rã, nhưng bản năng thân thể vẫn còn. Qua Thẩu đánh lén lần này tác động khiến pháp khí trên người nàng cảm ứng được, nàng xoay người lại một kiếm bổ tới.