Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 79: Hồi thứ bảy mươi chín

Tây Vân tiểu muội làm lơ trước lời kêu gọi giúp đỡ của Hoàn Nhan Thọ, dẫn đến cái chết của y, nhưng trước nỗi đau đớn của Quận chúa lại làm ra vẻ thương cảm đến đỡ Quận chúa dậy, khuyên:

- Xin Quận chúa bớt cơn bi lụy; để mai tôi ra trận bắt cho hết lũ Nam man để báo thù cho lệnh tôn công. Nói rồi lại lấy khăn lau nước mắt cho Quận chúa rồi sai tỳ nữ dìu Quận chúa về phủ.

Tây Vân trở về dinh, lòng mừng thầm, bảo Thế Hồng ra sau dinh nói rõ cái chết của Hoàn Nhan Thọ cho Ngũ Liên hay.

Tỳ nữ Thế Hồng vâng lệnh chạy ra sau dinh nói cho Ngũ Liên chuyện Hoàn Nhan Thọ đã chết:

Ngũ Liên nói:

- Nếu tiểu thư đã báo thù cho ta được rồi, tất nhiên tiểu thư là ân nhân của ta, lẽ nào ta chẳng bằng lòng? Ngặt vì việc vợ chồng là việc lớn, há lại không có mai mối để đi thầm lén vụng trộm như vậy tránh sao cho khỏi miệng thế cười chê? ước gì có một người nào bên dinh Tống theo qua đây đứng làm mai mối thì mới thuận tình đạt lý Nếu âm thầm thành thân với nhau không ai hay biết thì xấu hổ lắm, ta quyết không chịu đâu!

Thế Hồng đến thuật lại ý kiến Ngũ Liên cho tiểu thư nghe, Tây Vân nghĩ thầm:

- Làm thế nào ta cũng cố gắng mời được người bên dinh Tống đem về đây buộc hắn làm mai thì xong.

Trọn đêm hôm ấy, tiểu thư lo lắng mãi không ngủ được chờ đến sáng, lập tức dẫn binh ra thành thẳng đến dinh Tống khiêu chiến.

Bên dinh Tống, Nguyên soái Nhạc Lôi tuy vừa rồi thắng được một trận, giết chết Hoàn Nhan Thọ, song vẫn còn lo lắng nhiều phần vì trong thành Mục Dương hãy còn Tây Vân phép thuật dị thường, lại thêm Ngũ Liên bị bắt, không biết lành dữ thế nào, nên thường sai kẻ tâm phúc trèo non vượt núi, cố vào cho được trong thành dò thăm tin tức Ngũ Liên, song chưa thấy ai điều tra được về báo lại, phần thì Phàn Thành và Nhạc Đình bị trọng thương nằm liệt trên giường hôn mê bất tỉnh chưa biết sống chết ra sao!

Nguyên soái nóng lòng như lửa đốt vội hỏi Gia Cát Cẩm. Gia Cát Cẩm nói:

- Xin Nguyên soái hãy an tâm vì đêm qua tôi đoán một quẻ biết thế nào Ngũ huynh cũng có thiên hỉ đến cứu mạng, không hề gì đâu. Tôi lại xem thiên văn thấy những vì tinh tú phía trên quân Kim mờ tối lắm, còn bên ta thì tỏ rạng hưng vượng lạ thường, chắc chắn nay mai đây sẽ có cao nhân đến giúp ta. Thiết tưởng, ngày trước yêu tăng lợi hại biết bao nhiêu mà không cản trở được quân ta, huống hồ hôm nay có một đứa con gái như vậy có nghĩa gì?

Hai người còn dang bàn luận, bỗng có quân tiểu hiệu chạy vào phi báo:

- Tây Vân tiểu muội lại đến trước dinh khiêu chiến nữa.

Nghe báo, Nguyên soái lập tức truyền lệnh tập trung quân sĩ Bắp thành đội ngũ rồi bản thân dẫn binh ra trước trận. Tây Vân hét lên the thé:

- Tống tướng hãy mau mau bó tay ra đây chịu chết cho rồi.

Nguyên soái nhìn vào đám chư tướng, hỏi:

- Ai dám ra bắt con tiện tỳ ấy?

Nói chưa dứt lời, Kiết Thành Lượng đã bước ra, nói:

- Tôi xin lĩnh mệnh đi bắt nó cho.

Vừa nói, vừa vỗ ngựa xông tới vung búa chém liền.

Tiểu Muội cũng vung đao đón đánh. Cuộc giao phong chưa đầy hai hiệp đã thấy Tây Vân Tiểu muội thò tay vào túi lấy viên dương đạn ra nhắm ngay mặt Kiết Thành Lượng ném tới. Dương đạn vừa thoát khỏi lòng tay, đã thấy tỏa ra một đạo hồng quang quét vào mặt Kiết Thành Lượng, khiến Lượng bị tối tăm mày mặt té nhào xuống ngựa. La Hồng thấy vậy quất ngựa vọt tới vung thương chặn Tây Vân lại đánh, còn chư tướng thì áp tới khiêng Kiết Thành Lượng về dinh.

Tây Vân đánh với La Hồng được bảy tám hiệp rồi cũng lấy viên dương đạn ném vào mặt La Hồng, cháy cả đôi lông mày và cũng bị ngã xuống ngựa bất tỉnh. Tây Vân vừa vung đao chém La Hồng, bỗng thấy Ngưu Thông bước tới gạt văng cây đao của Tây Vân ra, hét lớn:

- Tiện tỳ chớ có hỗn láo.

Tây Vân bị Ngưu Thông đỡ văng ra bất ngờ phải thối lùi ra sau mấy bước, nổi giận nhìn thẳng vào mặt Ngưu Thông mắng:

- Ôi chao, con quỉ này ở đâu mà chạy đến đây nhanh vậy?

Ngưu Thông cười gằn:

- Mi chê ta xấu phải không? Vợ ta ở nhà cũng đẹp như mi vậy... và nó cũng biết dùng pháp thuật, hay lấy thạch nguyên bửu đánh người ta, còn mi cũng có phép thuật, thật là tương xứng, vậy mi hãy theo ta về làm vợ bé cho đủ cặp chẳng hay hơn sao?

Tây Vân nổi giận, hét:

- Loài quỉ sứ chớ nói bậy, hãy đỡ cây đao của ta đây?

Hét rồi lướt tới vung đao chém liền, Ngưu Thông cũng vung đao đón đánh, ước chừng mười hiệp, Tiểu Muội đã đuối sức, vội lấy dây "Bạch long đái ra quăng lên trên không trung, nạt lớn:

Tên quỉ, hãy coi chừng bửu bối của ta.

Ngưu Thông ngước mặt ngó lên thấy một con rồng bạch bay sà xuống quấn chặt cứng, Ngưu Thông vùng vẫy không nhúc nhích, may nhờ có bọn Thi Phụng, Thang Anh, Hàn Khởi Long, Hàn Khởi Phụng bốn tướng xông ra cứu được Ngưu Thông về dinh mình.

Nhạc Lôi vội truyền quân sĩ dùng cung tên bắn ra ào ào như mưa, nên Tây Vân không tiến tới được, đành phải đánh trống đắc thắng kéo binh về thành.

Khi tướng Tống đem Ngưu Thông về dinh rồi, xúm nhau mở sợi dây Bạch long đái nhưng không tài nào mở ra được, hình như sợi dây đã bám rễ trong mình Ngưu Thông rồi vậy, hễ kê dao vào cắt thì tự nhiên con dao tàn rụi ngay.

Nguyên soái không biết làm sao phải treo bảng rao khắp xa gần, nếu ai mở được thì thưởng vàng ròng mười lượng.

Trong thành Mục Dương, Tây Vân tiểu muội một mình chong ngọn đèn ngồi đứng không yên, vì tuy đắc thắng song không bắt được viên tướng Tống nào cả, lấy ai làm mai mối để kết duyên châu trần với chàng Ngũ Liên?

Thế Hồng thấy vậy bước tới khuyên giải:

- Nếu tiểu thư cứ đánh như vậy thì cũng không thể bắt họ được vì binh tướng họ nhiều, hễ đánh bại người này thì người kia nhảy ra cứu, không tài nào bắt nổi. Chi bằng tiểu thư giả thua chạy tuốt vào rìjng dẫn hắn vào chỗ vắng vẻ mới có thể ra tay mà không sợ người khác cứu. Có như vậy thì tiểu thư mới có người làm mai mối.

Tây Vân tiểu muội bấm trán suy nghĩ hồi lâu, đoạn nét mặt bỗng tươi hẳn lên, cất tiếng khen con nữ tỳ:

- Mi bày mưu ấy hay lắm, để mai ta sẽ thực hiện.

Nói về Ngũ Liên tuy bị cầm giữ tại hậu dinh song vì Tây Vân tiểu muội có ý kết đôi, nên những kẻ coi giữ chẳng dám câu thúc cho lắm mà lại còn phải đem rượu thịt lên dâng thường thường. Tuy vậy Ngũ Liên vẫn nóng lòng, nên ngày nào cung hỏi thăm sự việc xảy ra bên ngoài.

Hôm ấy, tên giữ ngục bước vào, Ngũ Liên hỏi:

- Hôm nay tiểu thư ra trận thế nào?

Hắn đáp:

- Hôm nay tiểu thư đả thương hai tướng, rồi toan bắt một tướng nhưng binh Tống đông quá nên giựt lại được, vì vậy ngày mai tiểu thư phải đi đánh nữa.

Ngũ Liên nói:

- Phải chi tiểu thư bắt sống được một người đem về làm mai mối để ta được nên chồng nên vợ với tiểu thư, thế nào các ngươi cũng được ban thưởng. Nay ta tạm ở đây lẽ ra các ngươi phải dâng rượu thịt cho thường mới phải.

Ngũ Liên nói vừa dứt lời, bọn giữ ngục dạ lia lịa và lên tiếng nói:

- Có chứ, chúng tôi ở tại Mục Dương này thiếu chi rượu ngon để chúng tôi đem về vài hồ cho ngài dùng. Ngày mai ngài được kết đôi với Nữ soái của chúng tôi, rồi thế nào ngài cũng lên làm Nguyên soái, chừng ấy xin ngài nhớ đến chúng tôi với.

Ngũ Liên vui vẻ, đáp:

- Việc ấy thì nhất định rồi, lúc ấy ta sẽ phong cho các ngươi làm Thiên tổng hay ít ra cung làm chức Bá hộ, sung sướng nhất đời.

Bấn tên quân giữ ngục lấy làm đắc ý, nhảy nhót reo hò, rồi đứa đi mua thịt, đứa đi mua rượu, mở xe tù thả Ngũ Liên ra.

Ngũ Liên nói:

- Ta rất cảm ơn các ngươi đã có lòng tốt đối với ta, vậy thì xúm nhau lại đây ăn uống cho vui.