Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 78: Hồi thứ bảy mươi tám

Phổ Phong cầm cây thiết trượng đàng hoàng bước vào dinh.

Sau khi làm lễ ra mát xong, Sơn Sư Đà hỏi Phổ Phong:

- Ngày trước tôi có nghe Chúa công bảo rằng: "Bửu Châu và Đà Long'' bị quân Tống phá hết nên Quốc Sư phải thua chúng rồi bỏ lên núi không một lời từ biệt. Hôm nay chẳng biết Quốc sư ở đâu trở về đây?

Phổ Phong cười, đáp:

- Tôi thiết tưởng mấy thằng mao trùng bên Tống muốn trừ khử chúng nó không khó chi đâu, chỉ vì khi trước tôi ỷ thị nên không phòng bị, thành thử đi cướp trại lại lầm gian kế. Để mai đây tôi ra trận giết cho hết lũ gian mao trùng ấy, rửa hờn khi trước.

Sơn Sư Đà nghe nói mừng rỡ vội truyền quân bày yến tiệc thết đãi Phổ Phong. Bữa tiệc kéo dài đến khuya, ai nấy đều uống đến say vùi mới đi nghỉ.

Sáng hôm sau Phổ Phong không thèm cưỡi ngựa, cứ đi bộ dẫn ba ngàn quân đến dinh Tống khiêu chiến.

Phổ Phong lớn tiếng gọi:

- Nay Phổ Phong đạo sĩ đến đây, lũ mao trùng Tống triều đâu, ra đây chịu chết cho mau!

Quân Tống chạy vào phi báo:

- Tên đạo sĩ Phổ Phong ngày trước đã thua chạy rồi; nay bỗng dưng lại đến trước dinh khiêu chiến.

Nguyên soái nghe báo trong lòng vô cùng lo ngại, cứ thẫn thờ ra suy nghĩ mãi. Chư tướng thấy vậy hỏi:

- Từ ngày Nguyên soái ra quân đánh Ngột Truật đến nay đã bao phen đánh chúng táng đởm kinh hồn, nay có tên đạo cốt ấy há lại sợ hắn sao?

Nguyên soái đáp:

- Chư tướng không rõ chứ, đại phàm ra trận gặp bọn đạo cốt tất nhiên có yêu thuật, mà tên đạo sĩ Phổ Phong này đã thua chạy rồi mà còn trở lại, tất nhiên hắn có gì đây thật đáng lo ngại.

Gia Cát Cẩm xen vào phụ họa:

- Lời Nguyên soái nói rất chí lý, vậy thì phải treo miễn chiến bài rồi sẽ lo kế mà trừ khử hắn mới được.

Vừa nói đến đây, bỗng thấy Kiết Thanh bước ra nạt lớn:

- Đừng nói bậy, chúng ta đây đều là đường đường

dũng tướng cả, há lại đi sợ một thằng đạo cốt trọc đầu hay sao? Huống chi hắn lại là tên bại tướng còn sợ nỗi gì? Mi là thằng mũi trâu, nhát gan đến thế còn làm Quân sư với ai? Ta đây chẳng thèm đem theo một tên quân nào hết, một mình ra bắt nó cho mà xem.

Kiết Thanh nói dứt lời, Long Hưng, Châu Thanh, Triệu Vân cũng chạy ra nói lớn:

- Kiết ca nói phải lắm, hãy cho chúng tôi đi với.

Ngưu Cao hỏi:

- Hãy khoan, nếu các ngươi muốn đi phải có ta ra yểm trận mới xong.

Bọn Kiết Thanh đều đồng thanh đáp:

- Nếu có Ngưu ca đi nữa thì càng hay lắm.

Rồi năm người không cần chờ lệnh Nguyên soái, cứ việc vung binh khí xông ra. Gia Cát Cẩm thấy thế nóng ruột, giậm chân nói:

- Phổ Phong đã thua chạy rồi, nay trở lại tất nhiên trong tay hắn có bửu bối chi lợi hại rồi. Nguyên soái là người thống lãnh sao không ra lệnh giữ mấy người trở lại?

Nguyên soái nói:

- Vẫn biết vậy, song mấy người này đều ngang vai vế với cha tôi, đâu có thể so sánh với những người khác được? Nhưng cũng may có Ngưu thúc phụ theo yểm trận, tưởng chắc cũng không sao. Tuy vậy phải sai thêm ít vị theo tiếp ứng mới xong.

Nói rồi vội sai Lục Văn Long, Quan Linh, Địch Lôi và Phàn Thành dẫn binh mã đi theo tiếp ứng.

Khi bọn Kiết Thanh gồm bốn người vừa ra đến trước trận đã thấy Phổ Phong đứng dưới cây đại kỳ lớn tiếng gọi:

- Hỡi bọn tướng Tống, hãy kêu tên Nhạc Lôi ra đây đánh với ta.

Kiết Thanh giục ngựa lướt tới hét lớn:

- Tên trọc kia, hôm trước ngươi đã thua chạy đến hồn vía chẳng còn sao không trốn đi để bảo toàn tính mạng lại đến đây chịu chết sao?

Phổ Phong nổi giận, mắng:

- Loài mang tử, đừng có khoác lác, để ta siêu độ giùm cho.

Vừa nói vừa vung cây thiết trượng bổ tới, Kiết Thanh đỡ văng ra rồi đánh lại, hai người đánh với nhau chừng mười mấy hiệp; Triệu Vân, Lương Hưng và Châu Thanh cũng áp vào vây đánh.

Phổ Phong nhắm thế không xong, thò tay vào túi da hổ lấy ra một cái bửu bối gọi là "hắc phong châu" ném lên không trung.

Trái "hắc phong châu'' bay lượn trên không một vòng rồi tự nhiên tạo ra một luồng gió đen, ai cũng cảm thấy lạnh mình. Chỉ trong nháy mắt trái châu ấy biến thành muôn ngàn trái thiết châu lớn bằng cái bát, nhắm ngay đầu bốn người ném xuống.

Ngưu Cao đứng phía sau thấy vậy vội lấy xuyên vân tiễn bắn ra, nhưng vô hiệu quả, người ta nghe những tiếng rú thất thanh rồi cả bọn Kiết Thanh gồm bốn người đều ngã nhào xuống ngựa chết hết. Trái thiết châu đánh xuống rồi lại hợp thành một và thu nhỏ lại. Phổ Phong lượm bửu bối bỏ vào bọc, đoạn lướt tới toan cắt lấy thủ cấp bốn người.

Nhưng nhanh như chớp, bọn Ngưu Cao, Lục Văn Long, Quan Linh, Địch Lôi và Phàn Thành đều áp đến một lượt đánh bật Phổ Phong chạy lùi ra sau: quân Tống thừa cơ hội giựt thây bốn người khiêng về dinh.

Phổ Phong bị bọn Ngưu Cao đánh gắt quá không hở tay để lấy bửu bối nên hóa ra một đạo kim quang biến mất.

Bọn Ngưu Cao thấy anh em Kiết Thanh đã chết nên đánh chiêng thu binh trở về dinh, xúm nhau than khóc thảm thiết. Riêng Kiết Thành Lượng vì quá thương cha nên khóc ngất, chết xỉu đi mấy lần, Nhạc Lôi truyền sắm sửa quan tài khâm liệm hài cốt an táng tử tế, Kiết Thành Lượng chịu cư tang giữ tròn hiếu đạo.

Cách vài hôm sau, bỗng thấy quân chạy vào báo:

- Hôm nay lại có tên đạo sĩ Phổ Phong đến trước dinh chửi bới thách đấu, Kiết Thành Lượng bước ra xin đi báo thù cho cha.

Nhạc Lôi khuyên nhủ:

- Hiền đệ chớ nên nóng nảy, thằng yêu tăng ấy có tà thuật vô cùng lợi hại, chẳng nên đánh gấp làm chi, để ta lo kế với Quân sư, thế nào cũng bắt được nó đem về đây cho hiền đệ trị tội.

Kiết Thành Lương nằng nặc nói:

- Mối thù cha không đội trời chung với nó, đệ không thể nào trì hoãn được!

Bọn tiểu anh hùng cũng đều đứng dậy, nói:

- Nhút nhát như Nguyên soái vậy thì biết đời nào chúng ta mới qua đến Ngũ Cốc thành đón Nhị Đế về? Chi bằng chúng ta ào ra một lượt bắt cho được lão ác tăng ấy đem về báo thù cho bốn vị thúc phụ chẳng hay hơn sao?

Rồi sau đó kẻ nói ra người nói vào, khiến Nhạc Lôi không biết nên quyết định ra sao cho phải. Cuối cùng Nhạc Lôi đành kéo thốc binh mã đi đánh. Phân làm tả hữu tiền đội còn mình thì thống lãnh ba quân, theo sau yểm trận.