Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 76: Hồi thứ bảy mươi sáu

Ngưu Cao nghe tiếng quen quen, nhưng không rõ là ai cứ cắm đầu chạy và nói với lại:

- Hiện giờ ta không thể nói chuyện với ai được cả, Phiên tướng dữ dằn lắm, hắn theo kịp kia kìa?

Lại có tiếng gọi:

- Ngưu lão tướng quân có cháu là Quan Linh đây!

Tiểu tướng ấy chính là Quan Linh.

Từ ngày ở lại Châu Tiên trấn, anh em phải phân tán về nhà Quan Linh trong lòng vô cùng uất ức, muốn báo thù cho Nhạc Nguyên soái, ngặt vì thân cô thế cô nên phải ẩn dật chờ thời, nay nghe tin Cao Tông băng hà, tân vương lên kế vị, gia quyến họ Nhạc được phục hồi lại phong cho Nhạc Lôi làm Nguyên soái cầm quân đi tảo Bắc, đánh Phiên. Quan Linh bỏ nhà tuốt xuống Trương sa phủ, lộ An Châu, rủ Lục Văn Long, Phan Thành Nghiêm Thành Phương và Địch Lôi bấn người, dắt nhau ra Châu Tiên trấn để giúp Nhạc Lôi.

Hôm ấy, còn trên một dặm đường nữa mới đến trấn, năm người khi vượt qua một đám rừng bỗng thấy một tướng Phiên rượt một tướng Tống mặt đen chạy đến; Quan Linh xem kỹ chính là Ngưu Cao, nên mới gọi lớn.

Ngưu Cao gò cương lại thấy rõ ràng là bọn Quan Linh, Lục Văn Long tất cả năm người mới tỉnh hồn nói với Lục Văn Long.

- Các cháu phải chuẩn bị sẵn sàng, tên Phiên kia lợi hại lắm, chú đánh không lại, kìa, nó đã theo kịp kia!

Nói chưa dứt lời, Chiêm Đắc Lực đã rượt đến, hắn nhìn Ngưu Cao cười ngắt nói:

- Kìa, Ngưu Nam man. Sao chưa xuống ngựa chịu trói cho rồi còn chạy đi đâu?

Không đợi Ngưu Cao đáp, Quan Linh vung đao lướt tới nạt:

- Tên Phiên tặc kia sao dám xấc xược đến thế? Đã có ông đến đây, hãy coi chừng!

Chiêm Đắc Lực tròn xoe đôi mắt, hỏi:

- Mi là ai dám cả gan đón đường ta?

Quan Linh nói:

- Chớ có khinh thường, ta cho mi biết ta đây là Quan Linh, dòng dõi Võ An Vương đời Hán, hôm nay mi đã gặp ta đây tức mi đã tới số rồi!

Chiêm Đắc Lực cả giận vung chùy bổ tới, Quan Linh đưa đao đón đánh. Hai người sức lực tương đương, quần nhau trên ba mươi hiệp, Địch Lôi đứng ngoài thấy Quan Linh có phần sút hơn, liền vỗ ngựa vung chùy xông vào trợ chiến, nhưng Chiêm Đắc Lực cũng không hề nao núng, hắn nghiến răng hét lên một tiếng như sấm nổ sức lực tăng thêm đánh vùi thêm mười hiệp nữa, Phàn Thành thấy thế muốn xông vào, nhưng Lục Văn Long lại hô lớn:

- Thôi chư đệ hãy nghỉ hết đi, để anh trị hắn cho.

Hai người vừa lui ra, Lục Văn Long vận sức đâm tới một thương nhanh như chớp xẹt lưng trời, Chiêm Đắc Lực nhắm thế đỡ không kịp bèn né sang bên, không ngờ mũi thương lao tới nhanh quá nhằm trúng mắt con lạc đà làm nó đau quá, gục đầu xuống, Nghiêm Thành Phương thừa dịp giáng lên đầu con lạc đà một búa vỡ sọ ngã quy, ném Chiêm Đắc Lực xuống đất, Phan Thành nhanh tay lao mình tới đâm trúng giữa ngực Chiêm Đắc Lực một thương chết tươi.

Quan Linh liền nhảy xuống ngựa cắt lấy thủ cấp Chiêm Đắc Lực. Quân Phiên thấy vậy vỡ tan chạy hết. Ngưu Cao mừng rỡ dắt cả năm người trở về dinh ra mắt Nhạc Lôi, thuật lại việc tình cờ gặp bọn Quan Linh và giết Chiêm Đắc Lực cho Nhạc Lôi nghe.

Nhạc Lôi mừng rỡ bước xuống dưới trướng làm lễ ra mắt thúc phụ cùng mấy anh em rồi ngồi lại chuyện vãn với nhau. Sau đó Nhạc Lôi viết bổn chương gửi về triều tâu xin phong chức cho năm người, đồng thời đem thủ cấp Chiêm Đắc Lực bêu trước dinh làm hiệu lệnh.

Hôm sau, bỗng có quân thám tử về báo với Nhạc Lôi:

- Bẩm Nguyên soái, hiện có quan thủ bị Hà Giang Phủ giải ba ngàn hộc lương đến đây, nhưng bị tướng Phiên là Vưu Khả Vinh đón dường giật cướp, xin Nguyên soái hãy sai đại tướng đi cứu ứng cho mau.

Nhạc Lôi nghe báo, hỏi chư tướng:

- Chư vị tưởng quân, ai dám đi tiếp cứu quân lương được thì công ấy không nhỏ.

Ngưu Cao mỉm cười nói:

- Việc quan trọng như vậy tưởng không thể để cho ai đi được, chú cần phải đảm nhiệm việc này mới xong.

Nhạc Lôi nói:

- Lương thảo là việc hệ trọng, nếu thúc phụ sẵn lòng ra sức thì cháu mới an lòng.

Ngưu Cao nói:

- Được rồi, chú sẽ đi giết tướng Phiên đem lương thảo về ngay lập tức.

Nói rồi vội điểm ba ngàn binh mã hỏa tốc đi ngay. Khi đến Hà Giang phủ trông thấy quan thủ bị là Tông Lang đang đánh với tướng Phiên Vưu Khả Vinh đã gần đuối sức, thế rất nguy, Ngưu Cao xông tới quát lớn:

- Phiên tặc, dám cả gan đoạt lương thảo của ta sao? Hãy nếm thử mùi vị này!

Vừa nói, vừa vung giản giáng xuống, Vưu Khả Vinh cũng vung đao đón đánh, song đánh chỉ được vài ba hiệp nhắm thế đánh không lại Ngưu Cao, liền quay ngựa chạy dài.

Ngưu Cao hét như sấm nổ:

- Ngươi chạy lên trời cũng không khỏi tay ta. Tuy lương thảo ngươi trả lại rồi, song còn cái đầu của ngươi cũng phải để nốt lại đây mới được.

Vừa nói, vừa giục ngựa đuổi theo, còn Tông Lang thì hối quân đẩy xe lương trở về dinh.

Ngưu Cao một mình một ngựa đuổi theo tướng Phiên trên hai mươi dặm. Khi vượt qua một eo núi, bỗng thấy một đạo nhân đứng trên đỉnh núi lớn tiếng kêu Ngưu Cao. Ngưu Cao ngoảnh đầu lên thấy người ấy chính là thầy mình, liền nhảy xuống ngựa quỳ bên mé núi, thưa:

- Chẳng hay sư phụ đến đây có việc chi?

Bảo Phương lão tổ nói:

- Tên Phiên ấy chưa tới số, đừng theo hắn mất công vô ích, hiện giờ Ngưu Thông đang bị nạn, con hãy cầm lấy hoàn đơn được này đem về gấp, bẻ ra một nửa cho nó uống, một nửa thoa vào cổ thì lành mạnh như xưa, còn viên thuốc này con cũng nhận luôn đem về cứu Hà Phụng.

Từ nay về sau nếu con ra trận gặp yêu nhân dùng tà thuật con cứ việc lấy "xuyên vân tiễn'' bắn lên thì phá được ngay.

Nói đến đây Bảo Phương lão tổ biến mất. Ngưu Cao ngước mắt nhìn lên không trung lạy tạ rồi lên ngựa trở về.

Khi Chiêm Đắc Lực chết rồi, quân sĩ hoảng kinh chạy về phi báo với Ngột Truật, Ngột Truật vừa tiếc thương vừa giận dữ nói:

- Bọn tiểu Nam man này so sánh với lão Nam man lúc nọ còn lợi hại hơn nhiều, thế thì biết bao giờ ta mới thôn tính được Trung Nguyên?

Còn đang than thở, bỗng có tiểu Phiên vào báo:

- Nay có Quốc sư Phổ Phong đến.

Đang buồn bực, Ngột Truật bỗng vui lên, vội sai quân mời Phổ Phong vào. Giây phút sau Phổ Phong vào đến trưởng, Ngột Truật vội vã bước xuống nghênh tiếp.

Hai bên làm lễ ra mắt nhau xong rồi, Phổ Phong nói:

- Chẳng hay Chúa công giao phong với bọn Nam man thắng bại thế nào?

Ngột Truật thở dài đáp:

- Thật tôi chẳng giấu gì Quốc sư, bọn tiểu Nam man này mười phần lợi hại, sánh với lão Nam man lúc trước còn dũng mãnh hơn nhiều, nên vừa ra quân mấy phen đều bị thất bại, chết mất mười viên danh tướng, không biết tính sao?

Phổ Phong cười ha hả nói:

- Chúa công chớ lo, để ngày mai bần đạo ra trận đem chút tài mọn bắt bọn Nam man đem về đây cho.

Ngột Truật đáp:

- Vâng, tôi đặt hy vọng ở nơi Quốc sư đấy?

Nói rồi sai quân dọn yến tiệc thết đãi, Phổ Phong ăn uống no say đến canh khuya mới đi nghỉ.

Sáng hôm sau, Phổ Phong chẳng thèm đem binh mã, chỉ một mình một ngựa, cầm cây thiết trượng đến trước dinh quân Tống khiêu chiến.

Quân Tống chạy vào phi báo:

- Nay có một lão đạo nhân đến trước dinh khiêu chiến.

Nhạc Lôi hỏi chư tướng:

- Có ai dám ra trận không?

- Hỏi vừa dứt lời đã thấy Ngưu Thông và Hà Phụng bước ra xin đi, Nhạc Lôi căn dặn:

- Thường thường đạo nhân và đàn bà con gái ra trận hay dùng yêu thuật, nhị vị tướng quân phải cẩn thận lắm mới được.

Nói rồi sai Thang Anh, Kiết Thành Lượng và Dư Lôi, ba người theo yểm trợ.

Năm tướng vâng lệnh lên ngựa kéo quân ra trước dinh, thấy một lão đạo nhân mình mặc áo đạo sĩ, tay cầm thiết trượng, cưỡi ngựa ô, đôi mắt sâu hoắm nhưng phóng ra hai luồng nhãn quang trông dễ khiếp.

Ngưu Thông giục ngựa lướt tới hét lớn:

- Bình sinh ta không hề giết kẻ vô danh. Lão trọc kia, tên họ là chi hãy nói cho ta biết để rồi ta siêu độ cho.

Phổ Phong cười nham hiểm, đáp:

- Phật gia là Quốc sư, Đại Kim Quốc tên Phổ Phong đây

Ngưu Thông lắc đầu.

Ta không cần biết Quốc sư hay gia sư gì hết, chỉ biết ngươi là lão trọc, đủ rồi, thôi hãy ngửa cổ ra cho dài để ta chém!

Phổ Phong lửa giận phừng gan, thét to như sấm:

- Loài Nam man dám vô lễ với ta đến thế ư? Hãy lãnh giáo cây gậy của ta đây này.

Vừa nói vừa vung thiết trượng nhắm ngay đầu Ngưu Thông bổ tới, Ngưu Thông lập tức đỡ vọt ra rồi đánh với hắn hơn ba mươi hiệp, Phổ Phong đuối sức cự không lại Ngưu Thông, nghĩ thầm:

- "Thằng Nam man này lợi hại lắm, ta phải tính trước đi mới được".

Nghĩ đoạn, giả vờ nói với Ngưu Thông:

- Ngươi mạnh quá ta đánh không lại, thôi ta nhịn người đó.

Nói rồi, lão quay ngựa chạy, Ngưu Thông giục ngựa rượt theo hét lớn:

- Mi chạy lên trời cũng không khỏi tay ta. Mi muốn chạy hãy để cái đầu trọc lại đây cho ta mới được.

Phổ Phong thấy Ngưu Thông rượt theo gần sát liền thò tay vào túi láy ra một hạt "hỗn nguyên châu'' to bằng nắm tay giơ cao lên nói:

- Tiểu Nam man, đừng theo ta nữa vô ích, hãy nếm thử thứ bảo bối này.

Vừa nói vừa ném "hỗn nguyên châu'' lên không trung, Ngưu Thông ngước mắt lên thấy một cục tròn tròn từ trên rớt xuống, cười khúc khích nói: