Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 73: Hồi thứ bảy mươi ba

Triều đình tạm giấu chuyện thừa tướng Tần Cối vừa qua đời sợ lòng dân sinh biến. Lúc bấy giờ trong thành Lâm An có một vị tú tài tên Hồ Địch biệt danh là Mộng Điệp từ ngày thấy cha con Nhạc Phi bị hại, trong lòng vô cùng uất ức nên lúc nào cũng nói:

"Trời đất có riêng, quỉ thần chẳng công ".

Rồi mỗi khi cầm đến cây bút là viết lên hai câu ấy.

Hôm ấy hay tin Hắc Man Long đem quân đánh thấu đến Lâm An quyết báo thù cho Nhạc Phi, Miêu tướng buộc triều định phải đem nộp gian thần Tần Cối mới chịu lui binh, nếu không nhất định đánh thốc vào thành: Hồ Địch lòng mừng vô hạn liền reo lên:

- Thế thì sung sướng cho ta biết bao nhiêu!

Hồ Địch sai gia nhân đi thám thính từng giờ từng phút để kịp thời chứng kiến cái cảnh hành hình bọn gian thần cho hả giận.

Qua bữa sau, gia tướng trở về phi báo:

- Vương Võ đã bị Hắc Man Long giết chết rồi, bây giờ Miêu binh đã đến đóng tại Thê Hà Lãnh, Trương Tuấn phải đích thân ra thành nghênh chiến.

Hồ Địch hay được tin ấy lại càng sung sướng hơn nữa, mong sao Trương Tuấn chết luôn về tay Miêu binh để bớt lũ gian thần, nên sai gia nhân đi thám thính tiếp.

Sau đó lại nghe triều đình khiếp đảm đem lương thảo và bạc tiền dâng nạp cho Hắc Man Long, hứa mười hôm nữa sẽ bắt gian thần hiến nạp.

Hồ Địch nhảy nhót reo mừng lấy làm toại chí, cả ngày uống rượu ăn uống vui chơi một mình để chờ tin mừng.

Chiều hôm ấy Hồ Địch đã say mèm, bỗng thấy gia đinh chạy về phi báo:

- Nay Hắc Man Long đã bị Trương Tuấn đánh chạy về Hóa ngoại rồi, triều đình gia phong thêm quan tước và thưởng cho Trương Tuấn vàng bạc châu báu rất nhiều.

Hồ Địch nghe nói, đang cầm chai rượu trong tay, tức mình đập vỡ nát lúc nào không hay, rồi đang say nghiêng ngửa vẫn lấy bút viết ra một bài thơ; nguyên văn:

“Trướng khước gian thần trường thiệt thệ,

Luyến thương trung hiếu khổ mưu di,

Thiên tào mặc mặc duyên vô báo,

Địa phủ minh minh định hữu ti.

Huỳnh các chú hòa thiện tải hận,

Thanh y hành tửu lượng quân bi,

Ngu sinh nhược đắc Diêm la tố,

Định bắt gian thần vạn kiếp bì”

Lời thư của Hồ Địch đầy oán, ý nói đứa gian thần hãm hại người trung lương mà thiên tào không báo ứng, địa phủ cũng làm ngơ, chắc thiên địa thiên vị lũ gian này rồi' Phải chi Hồ Địch này làm chức Diêm Vương nhất định sẽ cắt da xẻ thịt lũ gian cho biết mặt.

Viết rồi đọc lởn một hồi cho hả hơi, mới đưa vào đèn đốt cháy.

Sau đó Hồ Địch lại rót rượu uống cho đến say mèm không còn biết trời đất gì nữa, miệng thì cứ than trời trách đất hoài không ngớt.

Uống riết một hồi, Hồ Địch dựa ngang thành ghế, nhắm nghiền đôi mắt, rồi mơ màng trông thấy dưới bàn có hai con quỉ vùng nhảy xổ ra, quát lớn:

- Diêm Vương ra lệnh đòi ngươi, phải theo ta lập tức.

Hồ Địch hỏi:

- Diêm Vương ra lệnh đòi ta có việc gì?

- Đừng hỏi nhiều lời hãy theo ta đến đó sẽ biết. Vừa nói, hai con quỷ kéo lôi Hồ Địch đi. Hồ Địch biết không thể cưỡng nổi đành phải ngoan ngoãn bước theo.

Khi gia nhân bưng cơm lên thấy chủ mình nằm ngả trên thành ghế, bước lại rờ xem thì thấy Hồ Địch đã tắt thở, trên ngực chỉ còn chút ấm ấm thôi.

Gia nhân thất kinh chạy xuống phi báo.

Bà tú kinh hoàng chạy vào đỡ chồng lên giường kêu khóc thảm thiết, nhưng vẫn không thấy tỉnh lại. Cả nhà đều lăn ra khóc than, lo sắm quan quách nhưng thấy ngực ông tú Hồ Địch còn nóng nên chưa dám liệm, chỉ đứng xung quanh cái thây xem chừng mà thôi.

Nói về Hồ Địch theo hai con quỉ ra khỏi cửa, mỗi con

quỉ kèm một bên kẹp Hồ Địch phi nhanh, vượt qua một dãy đồng không mông quạnh gió thổi lạnh lùng. ước độ dặm đường đến một nơi thành quách nguy nga, có dân chúng qua lại buôn bán đông đúc.

Hai con quỉ dắt Hồ Địch đi thẳng vào thành, nơi đây chợ búa, phố phường nhộn nhịp. Đi một đoạn nữa, đến trước một cái đền cao lớn, sơn phết rực rỡ, phía trên có bốn tấm bảng đề bốn chữ rất to: "Linh Diệu Chi Phủ" trước cửa đền đứng vô số bọn đầu trâu mặt ngựa, đứa cầm cang xa, đứa cầm thiết chùy.

Hồ Địch trong lòng khiếp sợ, dừng chân lại. Một con quỉ đứng giữ Hồ Địch, còn con kia đi trước bẩm báo.

Giây phút sau hắn trở ra bảo Hồ Địch:

- Diêm Vương đòi ngươi vào.