Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 70: Hồi thứ bảy mươi

Chùa Linh Ân hôm ấy nhộn nhịp tổ chức buổi lễ trọng, chúng tăng ra tận ngoài cổng chờ nghênh tiếp vợ chồng Thái sư. Vị hòa thượng trụ trì dẫn vợ chồng Tần Cối bước vào đại điện, lạy Phật rồi bảo chúng tăng ra ngoài hết. Vợ chồng Tần Cối đốt ba cây hương, lâm râm vái:

- "Hãy phù hộ cho vợ chồng chúng tôi được hưởng vinh hoa phú quí đời đời và ăn ở với nhau được bách niên giai lão. Hãy phù hộ cho linh hồn cha con Nhạc Phi sớm được siêu sinh tịnh độ và những việc oan gia thảy đều tiệt diệt!".

Vái rồi, Tần Cối bảo hòa thượng trụ trì dẫn đi dạo chơi khắp chùa. Vừa ra sau phương trượng, bỗng thấy trân vách phấn đề một bài thơ, dấu mực còn rành rành chưa khô.

Tần Cối lẩm bẩm đọc:

Phước hổ dung dị túng hổ nan.

Vô ngôn chung nhật ỷ lan can.

Nam nhi lưỡng điểm hoàng thê lụy.

Lưu nhập hung câm thẩu đởm hàng.

Đọc xong, Tần Cối thất kinh, mồ hôi toát ra ướt cả áo, nghĩ thầm:

"Câu thứ nhất này là câu "Bắt hổ thì dễ, thả hổ mới khó" vợ chồng ta ngồi bên lò sưởi bút đàm, vợ ta viết trong tro câu này, chỉ một mình ta xem thôi, ai mà biết được tại sao có người nào lại viết đúng từng câu từng chữ lạ vậy?

Nghĩ rồi, quay lại hỏi hòa thượng trụ trì:

- Ai viết bài thơ trên vách phấn này đây?

Hòa thượng trụ trì lấy làm lạ đáp:

- Phàm ở chùa này, ngoài quí khách hay hòa thượng từ nơi khác đến thì chẳng ai được vào trong này cả, huống hồ nay đã có Thái sư đến đây lạy Phật ai mà đám vào viết bài thơ ấy? Hay là bài thơ ấy viết đã lâu rồi chăng?

Tần Cối nói:

- Nét mực chưa khô, sao bảo rằng viết đã lâu?

Hòa thượng trụ trì cố moi óc suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Phải rồi, cách đây mấy hôm có một tên mới đến xin được ở chùa, đang giúp việc nhà bếp, tên này tính hay vẽ vời thơ phú, chắc bài thơ này do hắn viết đây.

Tần Cối bảo:

- Thế thì ngươi hãy gọi hắn vào đây cho ta hỏi.

Hòa thượng trụ trì ra vẻ lo ngại:

- Tên này điên điên, khùng khùng sợ gọi hắn ra đây hắn nói xàng bậy bần tăng có tội với Thừa tướng.

Tần Cối khỏa tay:

- Không hề gì đâu, cứ gọi hắn ra đây, dù hắn có điên khùng ai lại chấp nhặt làm gì?

Hòa thượng trụ trì vâng lệnh ra sau phương trượng chạy xuống nhà bếp nói:

- Diệp Thủ Nhất, nhà ngươi bạ đâu viết đó, nay Tần Thừa tướng ngó thấy, truyền đòi ngươi đến cho Ngài hạch hỏi đấy.

Thủ Nhất thản nhiên nói:

- Tôi đã có ý muốn gặp hắn nói chuyện chơi, nếu hắn gọi thì may mắn biết bao nhiêu.

Hòa thượng trụ trì nhìn thẳng vào mặt Thủ Nhất lườm một cái và dọa:

- Ngươi coi chừng, hỗn láo với Tần Thái sư bị đứt đầu đấy chứ không phải chơi đâu?

Thủ Nhất chẳng nói thêm nửa lời, cứ đàng hoàng bước đi, Hòa thượng trụ trì phải bước nhanh lên trước để giới thiệu:

- Bẩm Thái sư, tôi đã gọi hắn lên đó.

Tần Cối nhìn từ đầu đến chân Thủ Nhất thấy đầu tóc hắn bờm xơm, áo quần vá víu trăm miếng, tay chân lở lói trông gớm ghiếc làm sao. Tần Cối che miệng cười khúc khích nói:

- Mặt mũi mi lấm lem, tóc râu mi chẳng cạo, trông bộ tịch dơ dáy gớm ghiếc lại chẳng học kinh kệ gì cả, cứ điên điên khùng khùng như vậy biết chừng nào tu cho thành?

Bằng giọng khinh khỉnh, Thủ Nhất đáp:

- Tuy diện mạo ta xấu, nhưng trong lòng ta lương thiện, chứ không phải như ai miệng vái Phật, lòng chứa gươm đao đâu.

Tần Cối hỏi:

- Vậy chớ bài thơ trên vách kia có phải ngươi viết không?

- Ngươi đã làm được, há ta lại không viết được sao?

Tần Cối lại hỏi:

- Sao chữ "điểm" người lại viết nhỏ như vậy?

- Điểm nhỏ thì đi tu, điểm lởn ngày sau ắt sinh sự.

Tần Cối cau mày nhìn hắn hồi lâu rồi hỏi tiếp:

- Thế mi cầm cây chổi trong tay để làm gì vậy?

- Để quét cho sạch lũ gian tà.

- Còn tay kia mi cầm cái gì đó?

- Cái ống thổi lửa này đây!

Bằng giọng khiển trách, Tần Cối nói:

- Ống thổi lửa thì bỏ dưới bếp, chứ đi đâu cũng cầm theo làm gì?

- Ống thổi lửa này nguy hiểm lắm, hễ thổi lên thì khói lan dậy tứ phía không sao dập tắt được nên phải giữ bên mình để kiềm chế chứ không thể bỏ rời nó được.

Tần Cối tái mặt, cố gượng làm ra vẻ thản nhiên: