Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 68: Hồi thứ sáu mươi tám

Tiểu thư Loan Anh mang giáp, lên ngựa dẫn quân ra ải quyết sống chết với Ngưu Thông một phen.

Ngưu Thông đang đứng trước ải vung tay hùng hổ, mắng chửi om sòm, bỗng thấy tiểu thư Loan Anh từ trong kéo binh ra, mặt nàng như hoa chớm nở, đôi mắt phượng nấp dưới đôi mày tằm đẹp đẽ muôn phần, khiến Ngưu Thông không khỏi nao nao trong dạ.

Chàng lẩm bẩm:

- "Sao lại có người con gái đẹp đến thế?"

- "Vợ ta ra kia kìa?"

Rồi Ngưu Thông giục ngựa lướt tới đứng đối diện với nàng, điểm một nụ cười tình và nói:

- Nàng hãy xem ta cũng đường đường một đấng anh hùng, cháu của Tổng binh Ngẫu Đường quan, con của Đại Vương Thái Hành sơn thật là xứng đôi, lại môn đăng hộ đối, chi bằng đôi ta kết nghĩa châu trần, mở toang cửa ải cho anh em ta qua, rồi ta sẽ để cho cha nàng ở đây tiếp tục làm Tổng binh chẳng là hay hơn sao?

Loan Anh nổi giận xoe tròn đôi mắt phượng nghiến răng nạt lớn:

- Hãy im đi loài tặc tử. Hãy xem cây thương của ta đây này.

Nói rồi vung thương nhắm ngay bụng Ngưu Thông đâm tới. Ngưu Thông cũng đưa đao đón đánh, hai ngựa giao kề, đánh vùi với nhau hơn mười hiệp, Loan Anh cảm thấy Bức yếu không thể chống cự nổi, liền bỏ chạy.

Ngưu Thông giục ngựa đuổi theo. Loan Anh chờ cho Ngưu Thông theo sát thò tay vào túi, lấy ra một miếng Thạch nguyên bửu hét to:

- Tặc tử, hãy xem bửu bối của ta đây.

Loan Anh vừa hét, vừa quăng miếng thạch nguyên lên không trung. Ngưu Thông thất kinh vội né sang một bên, nhưng không tài nào tránh kịp, Thạch nguyên rơi xuống trúng giữa lưng, Ngưu Thông rú lên tiếng thất thanh, quay ngựa chạy dông vào rừng.

Loan Anh toan đuổi theo, bỗng thấy bên này Âu Dương Tùng Thiện giục ngựa xông tới cản đường, hét như sấm nổ:

- Con tiện tỳ, chờ rượt em ta, hãy coi chừng Ngũ Phương Thái Tuế là ta đây.

Loan Anh thấy đối phương dữ tợn không dám dùng võ lực lập tức lấy Thạch nguyên bửu ném sang. Âu Dương Tùng Thiện liền lấy búa đỡ văng ra, không ngờ Thạch nguyên vô cùng lợi hại, đánh văng chiếc búa của Tùng Thiện ra xa lắc, toàn thân Tùng Thiện bủn rủn, thất kinh quay ngựa chạy về.

Tông Lương thấy thế nổi giận giục ngựa vung côn xốc tới chặn Loan Anh đánh tiếp Hai người đánh nhau chừng ba hiệp, Loan Anh cũng giả thua bỏ chạy.

Tông Lương cười gằn nói:

- Bửu bối của mi đối với ta có nghĩa lý gì?

Vừa nói giục ngựa đuổi theo, Loan Anh lén lấy Thạch nguyên ra ném Tông Lương, nhưng Tông Lươn vô cùng lanh lẹ tránh né kịp, tuy vậy Thạch nguyên lại rớt trúng bàn chân con ngựa, con ngựa đau quá hoảng hốt nhảy dựng lên ném Tông Lương xuống đất. Loan Anh quay ngựa lại toan kết liễu mạng sống Tông Lương, nhưng anh em Hàn Khởi Long đã kịp thời nhảy ra cứu thoát Tông Lương. Loan Anh không dám đuổi theo, gióng chiêng đắc thắng kéo binh về ải.

Nhắc qua chuyện Ngưu Thông, khi bị Thạch nguyên bửu của Loan Anh đánh trúng hôn mê bất tỉnh, nằm mọp trên lưng ngựa mặc cho ngựa chạy dông trong rừng không biết chi hết.

Lúc ấy phía trước có hai người thiếu niên cưỡi ngựa, theo sau có hơn một chục tên gia tướng. Vừa thấy ngựa Ngưu Thông chạy tới, một tên thiếu niên trong bọn nói:

- Người nào kia kìa? Sao lại nằm trên lưng ngựa ngủ vùi như vậy? Thôi để ta chặn lại phá hắn chơi.

Nói rồi giục ngựa lướt tới, con ngựa Ngưu Thông hoảng sợ né sang bên làm Ngưu Thông văng xuống đất.

Ngưu Thông ngã đau quá giật mình tỉnh dậy mở mắt thấy hai người ngồi trên lưng ngựa cười ngất với nhau.

Ngưu Thông nổi giận, quát:

- Ai dám cả gan xô ta xuống ngựa?

Hai người đồng thanh hỏi:

- Ngươi là ai? Đi đâu mà lại nằm trên lưng ngựa ngủ vùi như vậy?

Ngưu Thông đáp:

- Ta chính là Kim Mao Thái Tuế Ngưu Thông đây, nay ta vâng lệnh cha ta là Ngưu Cao đưa em ta là Nhạc Lôi qua Vân Nam thăm mẹ, nhưng đi đến ải Tần Nam quan, tên Tổng binh Thạch Sơn lại không cho qua, ta phải giao chiến, bị con gái hắn ném Thạch nguyên trúng lưng, nên ta bị bất tỉnh chạy đến đây.

Hai người nghe nói vội vàng xuống ngựa đỡ Ngưu Thông dậy, nói:

- Chúng tôi đây thật không phải ai xa lạ, cha tôi là Thi Toàn, tên tôi Thi Phụng, còn em tôi là Thang Anh con của chú Thang Hoài đó. Hai anh em tôi đều vâng lời mẹ đi Vân Nam thăm bác gái tôi, khi đi ngang qua ải này bị Thạch Sơn bắt và ép làm con nuôi, nay gặp được Ngưu huynh nơi đây, thật may mắn. Vả lại, Loan Anh con gái của Thạch Sơn có viên Thạch nguyên bửu vô cùng lợi hại, hễ ném ai là bách phát bách trúng, khó mà tránh khỏi. Nay tôi muốn tính một kế là trói Ngưu huynh lại rồi đem về ải nạp, dối tằng: Hai anh em tôi đi săn bắn dọc đường bắt được gian tặc giải về, thế nào Thạch Sơn cũng tin và không đề phòng chừng ấy anh em tôi sẽ giúp Ngưu huynh một tay trừ khử hắn đi rồi bắt tiểu thư làm vợ cho Ngưu huynh. Chẳng hay kế ấy được không?

Ngưu Thông mừng rỡ, nói:

- Kế ấy hay lắm.

Thi Phụng và Thanh Anh liền trói Ngưu Thông lại đem về ải ra mắt Thạch Sơn nói:

Hai con đi săn bắn trở về dọc đường gặp người này, liền đón lại hỏi rõ mới biết hắn là tặc trưởng Ngưu Thông, nên hai con lập tức bắt về đây nạp phụ thân.

Thạch Sơn nghe nói cả mừng, sai quân dẫn Ngưu Thông vào đại điện: Ngưu Thông vẫn đứng hiên ngang không chịu quì, Thạch Sơn nổi giận quát:

- Tên khốn kiếp này đã bị bắt đến đây còn ngạo mạn không chịu quì nữa sao?

Ngưu Thông nghe nói, tóc lông dựng ngược, hét lên như sấm.

- Loài phản tặc, mi sẽ chết ngay bây giờ còn khoác lác bắt lỗi ai?