Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 67: Hồi thứ sáu mươi bảy

Nói vừa dứt lời, Củng thị phu nhân lao đầu vào thềm đá toan tự vẫn, nhưng các tì nữ đã nhanh tay nắm lại cứu khỏi.

Trương Anh giận quá, lướt tới chỉ vào mặt Châu Trí hét:

- Tên cẩu quan kia, sao mi dám vô lễ như vậy? Phen này ta phải liều mình với mi mới được.

Vừa nói vừa xăn tay áo muốn ra tay. Châu Tử bước lùi một bước lớn tiếng mắng:

- Thằng tù chết bằm kia, sao mi dám hỗn xược với ta? Kẻ ta hữu đâu, hãy bắt nó đánh chết ngay lập tức!

Hai bên kẻ tả hữu được lệnh cùng hô rập lên một tiếng toan áp tới, bỗng thấy quân nha dịch từ bên ngoài hớt hải chạy vào báo:

- Có Sài Vương và Sài lão nương nương phụng giá đến nha, xin đại nhân ra nghênh tiếp cho mau.

Châu Trí nghe báo thất kinh, vội vã chạy ra đón vào nha. Sài nương nương ngồi chính giữa, Sài Vương đứng hầu một bên. Trương Anh bước tới đem việc Châu Trí thất lễ và Củng phu nhân toan tự vẫn kể 'lại đầu đuôi cho Sài nương nương nghe.

Sài nương nương căm phẫn vô cùng, nhưng chưa kịp nói gì, Sài Vương đã chỉ vào mặt Châu Trí quát to:

- Loài thất phu, sao mi dám kinh bạc người mệnh phụ triều đình? Gia tướng đâu? Hãy đem nó ra chém quách cho ta?

Gia tướng vâng lệnh áp tới bắt Châu Trí trói chặt. Nhạc phu nhân vội vàng bước tới nói:

- Xin điện hạ hãy vì tình tôi tha hàn một phen.

Sài nương nương nói:

- Nếu không chém thằng cẩu quan này để răn chúng thì còn gì là uy tín và danh dự của chúng ta?

Nhạc phu nhân vẫn cứ năn nỉ hoài, Sài Vương quay lại nạt Châu Trí:

- Vì có dì ta xin cứu rỗi ngươi, nên ta tạm gửi cái cẩu đầu lại nơi cổ mi đó.

Châu Trí cúi đầu lầm lì không dám nói nửa lời. Sài nương nương lại nạt lớn:

- Loài cẩu quan, hãy dọn đồ hết ra cho mau, để cái nha này cho Nhạc thái thái, còn ngươi thì sớm tối phải hết lòng hầu hạ cho cần mẫn, nếu trái lệnh ta quyết không dung mạng ngươi đâu.

Châu Trí dạ ran rồi lập tức dọn hết đồ đạc đem gia quyến ra ngoài, mướn chỗ khác ở. Mẹ con Sài nương nương mời hết gia quyến Nhạc phu nhân vào nha môn ở.

Nhạc phu nhân trao tiền lộ phí cho bấn tên gia tướng của Hàn Nguyên soái trở về, lại viết thư tỏ lời cảm tạ vợ chồng Hàn Nguyên soái...

Bốn tên gia tướng từ biệt trở về kinh.

Từ đó, mẹ con Sài nương nương ở lại nha môn với gia quyến họ Nhạc sống trong cảnh thanh nhàn bình an vô sự Hằng ngày, Sài Vương dắt các vị công tử cùng Trương Anh, dẫn bọn gia tướng đi săn bắn.

Một hôm anh em đi săn, đem hươu thỏ về rất nhiều, gặp lúc Sài nương nương cùng Nhạc phu nhân đang ngồi chuyện vãn ở hậu đường, thấy các vị công tử mặt mày hớn hở Nhạc phu nhân liền sa nước mắt. Sài nương nương lấy làm lạ, hỏi:

- Con trẻ nó đi chơi với nhau cho khuây lãng, sao hiền muội lại quá bi thương như vậy?

Nhạc phu nhân đáp:

- Vì chúng chỉ biết ham chơi mà không biết thương đến nhị ca chúng trốn đi qua Ninh Hạ tị nạn, đến nay vẫn bặt tin, mất còn không biết thế nào, lẽ nào em an tâm cho được?

Nhạc Đình nghe nói liền bước tới cúi đầu, thưa:

- Xin mẹ bớt cơn phiền não, để con qua Ninh Hạ thăm dò tin tức anh con rồi về đây báo lại cho mẹ biết.

Nhạc phu nhân nói:

- Con còn nhỏ dại, đường sá lại xa xôi, con ra đi quan san nghìn dặm, rủi gian thần nó bắt được hãm hại con, biết liệu làm sao?

Sài vương nói:

- Xin dì chớ lo, tam đệ không có hình vẽ truy nã, chắc không ai biết đâu, nhưng nếu sợ có người tra hỏi để cháu cấp cho tờ phê văn hộ thân, thì đi đường ắt sẽ an nhiên, vô sự.

Nhạc phu nhân nói:

- Nếu được vậy thì hay lắm.

Rồi Nhạc Đình lo sắm sửa hành lý sẵn sàng, sáng hôm sau vào từ biệt Nhạc phu nhân cùng Sài nương nương để lên đường.

Nhạc phu nhân căn dặn:

- Nếu con gặp nhị ca con thì phải dắt nó về đây cho mẹ khỏi nhọc lòng trông đợi. Đi đường con phải hết sức đề phòng, nếu gặp điều bất trắc, con phải nhẫn nhục chớ nên tranh cạnh với ai.

Nhạc Đình vâng lời, rồi từ biệt lên đường rời khỏi Vân Nam nhắm Ninh Hạ tiến bước.

Lại nhắc chuyện Ngưu Cao làm Đại Vương tại Thái Hành sơn, sau khi gặp Nhạc Lôi, lo sắm sửa khôi giáp và khí giới rồi điểm ba ngàn binh giao cho Nhạc Lôi, để qua Vân Nam thăm mẹ.

Đoàn quân rầm rộ kéo đi có trương cây cờ để bốn chữ lớn:

"Vân Nam Thám Mẫu''.

Sau khi từ biệt Ngưu Cao cùng mấy vị thúc phụ, Nhạc Lôi cùng bọn Gia Cát Cẩm gồm bảy anh em điều khiển ba ngàn quân nhằm Vân Nam thẳng tiến. Để giúp đỡ cho cháu mình đi đường được vẹn toàn, Ngưu Cao còn phát mã bài rao khắp xứ, hễ binh Nhạc Lôi đi đến đâu phải dâng lương thảo, nếu ai trái lệnh, Ngưu đại vương sẽ dẫn binh đến hỏi tội.

Lúc bấy giờ các quan địa phương, kẻ thì thương tình Nhạc Nguyên soái một người trung nghĩa, kẻ sợ oai thế Ngưu Cao nên Nhạc Lôi kéo binh đến đâu cũng được đón tiếp và dâng lương thảo.

Đi được vài tháng không gặp trở ngại, khi gần đến Trấn Nam nhằm tiết tháng năm khí trời nóng bức, quân tướng bị ốm do không hợp khí hậu, thủy thổ, Nhạc Lôi truyền lệnh dừng binh tìm chỗ mát mẻ gần bên chân núi đóng trại nghỉ ngơi, đào lò nấu cơm, chờ vài ngày cho phục hồi sức lực mới tiếp tục lên đường.

Sau bữa cơm trưa, Ngưu Thông ngồi trong dinh cảm thấy buồn bực liền rảo bước ra ngoài, lên núi dạo chơi. Đến một rừng cây mát mẻ, Ngưu Thông chui vào bóng cây, lựa một tảng đá bằng phẳng ngồi hóng mát.

Ngồi chơi hồi lâu, gió thổi hiu hiu, Ngưu Thông nằm xuống đó ngủ luôn một giấc cho đến sớm mai mới thức dậy. Chàng dụi mắt chạy thẳng xuống núi để trở về trại. Chẳng dè mắt nhắm mắt mở quên mất đường cũ lại đi nhằm phía sau núi. ở đây cũng có dinh trại, bên trong có trướng phòng, bên ngoài có để một chiếc bàn, chính giữa ngồi chễm chệ một vị tướng quan, hai bên có thủ hạ đứng hầu, phía dưới đứng sắp hàng hơn năm trăm binh lính.

Vị tướng quan ấy ngồi điểm danh từng người một. Khi điểm được bảy tám mươi tên thì điểm đến Lưu Thông, gặp lúc Ngưu Thông vừa đi qua nên nghe lầm tưởng vị tướng quan ấy kêu mình, liền trở miệng vào nạt lớn:

- Ai dám cả gan kêu tên ông?

Vị tướng quan ấy ngước mặt lên thấy Ngưu Thông tưởng là quân lính của mình nên nổi giận mắng:

- Tên thất phu kia sao dám hỗn hào như vậy? Tả hữu đâu, hãy bắt hắn đánh đủ bốn chục côn cho ta.

Tả hữu vâng lệt áp đến vây bắt Ngưu Thông. Ngưu Thông nổi giận xung thiên gạt ngang qua một cái, ba bốn đứa ngã lăn, bồi thêm một đá năm sáu đứa nhào ngửa. Vị tướng quan trông thấy lại càng giận dữ hơn nữa nhảy phóc xuống bàn, nhưng chưa kịp ra tay đã bị Ngưu Thông lướt tới đánh liền. Vị tướng quan ấy thất kinh chạy lánh ra phía sau trốn mất, quân lính liệu thế không xong bỏ chạy tán loạn.

Ngưu Thông thấy quân tướng vỡ tan liền bước thẳng vào trướng phòng, trông thấy trên ghế tiệc rượu dọn sẵn, thịt cá ê hề chàng cười ha hả, nói:

- May quá! Ta đang đói bụng mà tiệc rượu đã dọn sẵn sàng chúng lại bỏ chạy nhường cho ta, nếu không ăn thì uổng lắm.

Nói rồi ngồi lại ăn trong một mình, rót uống liên tiếp mấy bát rượu lấy làm khoái chí.

Đang ăn uống, bỗng nghe tên ngoài có tiếng hét vang, thì ra gần ba trăm quân đầy đủ khí giới không biết từ đâu đến vây chặt xung quanh. Ngưu Thông nhìn ra ngoài, trông thấy một vị Vương Gia ngồi trên ngựa điều khiển ba quân tên vào, ai nấy hầm hầm sắc mặt, cố bắt Ngưu Thông.

Ngưu Thông hoảng kinh quảng đũa đứng dậy, trong tay không có binh khí, chàng phủ xách chiếc ghế bẻ lấy một chân nhảy ra cầm cự với chúng quân.

Lại nhắc đến trong dinh Nhạc Lôi, quân sĩ thấy Ngưu thông ăn cơm xong rồi đi lên núi trọn một đêm không thấy về, chúng lo ngại cho nhau chạy lên núi tìm kiếm. Chúng đi lần ra phía sau núi, nghe tiếng la hét om sòm, ngó xa xa thấy Ngưu Thông một mình tay cầm cái chân ghế đánh với một toán quân. Quân sĩ vội chạy thẳng về dinh phi báo. Nhạc Lôi cả kinh, liền cùng với mấy anh em kéo mấy trăm binh mã chạy như bay đến đó Trông thấy Ngưu Thông đang tả xung hữu đột đánh phá trùng vậy, Nhạc Lôi lớn tiếng kêu:

- Xin hãy dừng tay, có việc chi hãy nói cho minh bạch rồi sẽ đánh tiếp.

Vị Vương gia trông thấy binh mã đến đông, nên truyền quân dãn ra. Nhạc Lôi hỏi Ngưu Thông:

- Tại sao Ngưu huynh lại đến đây đánh lộn với người ta?

Ngưu Thông đáp: