Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 65: Hồi thứ sáu mươi lăm

Khi tỉnh rượu thức dậy, bọn coi ngục trong thành Qua Châu hồn siêu phách lạc, thấy cửa ngục trống không, chạy vào thì Âu Dương Tùng Thiện cùng Nhạc Lôi đều biến mất. Quan Tri châu nghe tin báo nổi giận xung thiên, lập tức kiểm điểm binh mã đi lục soát khắp thành Qua Châu nhưng không tìm thấy tăm dạng Nhạc Lôi.

Đọc xong Gia Cát Cẩm cùng mấy anh em vô cùng ngạc nhiên, bỗng thấy chủ tiệm bưng cơm lên. Gia Cát Cẩm hỏi:

- Chẳng hay bài vị của Nhạc Công tại sao lại để chốn này?

Chủ tiệm đáp:

- Chư vị tướng công là người ở xa đến, tôi cũng không giấu gì. Nguyên tôi là quân canh ngục ở nơi Đại Lý Tự tên Vương Đức, sau khi thấy Nhạc Phi bị gian thần hãm hại, Ngục quan Nghê Hoàn đã bỏ chức đi biệt xứ, riêng tôi cũng chán cho nhân tình thế thái, nếu ở đó làm quân canh ngục sao cho khỏi quả báo về sau, nên tôi đành bỏ cái nghiệp ấy trở về hùn vốn cùng em tôi lập tiệm. Tôi cảm phục tấm lòng trung nghĩa của Nhạc Phi nên mới lập bài vị mà thờ, sớm tối đốt hương khấn vái cầu chúc cho người sớm tiêu diêu miền cực lạc.

Gia Cát Cẩm nói:

- Thế thì người này cũng là tay hảo hán, chúng ta ở đây không hề chi.

Nói rồi chỉ Nhạc Lôi, giới thiệu:

- Người này là nhị công tử của Nhạc Nguyên soái, nay lén xuống đây để viếng mộ Người.

Vương Đức nói:

- Nếu vậy tôi chịu thất lễ mất rồi! Thôi, liệt vị hãy ở đây nghỉ không hề chi đâu, vì tôi là lính nha môn đã lâu nên quen biết nhiều không ai đến đây tra hỏi điều chi, duy có một điều là nơi mộ phần của Nhạc Nguyên soái, Tần Thái sư luôn luôn cho lính đến tuần tra, tôi e đến đó nguy hiểm lắm. Nếu muốn đi thì phải đợi đến nửa đêm mới có thể lén đến đó được.

Gia Cát Cẩm nói:

- Việc ấy thủng thẳng rồi sẽ liệu.

Đêm ấy bảy anh em ở tại tiệm nghỉ ngơi. Sáng dậy, sau khi dùng bữa điểm tâm, Gia Cát Cẩm lấy ra ba lượng bạc trao cho chủ tiệm nói:

- Xin gia chủ mua sắm đồ lễ giùm cho sẵn, để chúng tôi vào thành dò nghe tin tức rồi chiều tối sẽ lo đi viếng mộ.

Vương Đức khoát tay nói:

- Việc nhỏ mọn chút đỉnh để tôi lo sắm giùm cho, mấy vị tướng công chớ nên đưa tiền bạc làm chi.

Nhạc Lôi lắc đầu:

- Không được đâu, Vương gia đã có lòng tốt sắm sửa giùm cho là ân trọng lắm rồi, lại còn xuất cả tiền nữa sao cho phải lẽ?

Nói rồi anh em dắt nhau vào thành dạo chơi khắp nơi. Khi trời đã xế chiều, họ đi ngang qua một tửu lầu, Ngưu Thông nói với Gia Cát Cẩm:

- Tôi đói bụng lắm rồi, hãy vào đây ăn một chút gì rồi hãy đi.

Mấy anh em bằng lòng dắt nhau vào tiệm, tiểu nhị chạy ra tiếp đón nói:

. Mấy ông muốn dùng rượu thì xin lên lầu trên.

Bảy anh em gật đầu rồi dắt nhau bước lên thang gác, lựa một chỗ vắng ngồi. Tiểu nhị bưng lên một mâm rượu thịt đầy ắp. Mấy anh em ăn uống cầm chừng cho đến tối mới xuống lầu trả tiền, đoạn dắt nhau nhằm cửa Võ Lâm thẳng tới.

Khi đi ngang qua phủ Tần Thừa tướng. Gia Cát Cẩm quay lại nói nhỏ với mấy anh em:

- Chỗ này là phủ đường của gian tặc, chúng ta không nên nói chuyện, hãy đi qua cho mau.

Ai nấy vâng lời lặng lẽ bước nhanh, duy có một mình Ngưu Thông nghe nói nghĩ thầm:

- "Ta hằng muốn giết tên gian tặc Tần Cối để trả thù cho bác ta, nay đã đi ngang qua phủ của hắn, ta lại sợ gì mà phải lén lén đi? Thôi để ta vào đó giết phắt hắn cho rồi".

Nghĩ rồi, Ngưu Thông lặng lẽ lùi lại, đi thẳng vào cửa chính. Lúc ấy đã tối, bọn nha dịch đã về hết, nên không ai đón hỏi.

Ngưu Thông bước lần vào trong thấy xa xa có tên giữ cửa xách đèn đi ra, chàng đi tạt qua phía bên phải, trông thấy ở đấy có một cái kiệu lớn, liền nhảy phóc vào đó nấp. Chờ đến canh khuya vắng bóng mới chui ra đi vào bên trong, nhưng bây giờ các cửa đều đóng cứng, không thể vào được.

Ngưu Thông đứng nhìn bốn bên, chợt thấy một chỗ mái nhà không cao mấy, dựa bên bờ tường lại có cây đại thụ, Ngưu Thông mừng rỡ trèo lên rồi chàng nhẹ nhàng chuyền qua mái nhà nhìn xuống, trông thấy bên trong có bóng đèn leo lét, chàng nhẹ nhàng chuyền qua kèo, leo qua mái lần lần tuột xuống đất.

Ngưu Thông vừa bước vài bước, bắt gặp một người đang nằm ngủ trên giường. Gã này nghe tiếng động giật mình ngồi nhổm dậy, nhưng chưa kịp la đã bị Ngưu Thông thoi một quả ngả ngửa trên giường rồi bồi thêm ít thoi nữa, gã ấy tắt thở luôn.

Hạ sát xong tên ấy, Ngưu Thông nhìn sang bên kia thấy pháo đỏ rất nhiều, chàng nghĩ thầm:

- Để ta lấy một mớ đem lên mộ của bác ta đốt cho trang trọng.

Nghĩ rồi bước tới cúi xuống và lấy đèn rọi xem bốn phía, thấy những lưu tinh hoa pháo rất nhiều.

Ngưu Thông mắng thầm:

- Tần Cối thật là con sâu mọt, ở nhà ăn chơi cho sung sướng. Bởi nhờ có bác ta liều thân đánh với quân Kim giữ gìn cho giang san nhà Tống thì hắn mới được thong dong như vầy sao hắn lại không biết ơn chỉ lo mưu hại Người đến nỗi gia quyến, nhà của cũng không từ; thậm chí phần mộ cũng không cho ai đến.viếng thăm. Tần Cối ôi! Nay mi gặp tay ông đây, ông nhất định sẽ lột da mi, phân ra muôn đoạn để rửa hờn.

Miệng lẩm bẩm, tay khêu đèn, chẳng ngờ đóm lửa văng vào thuốc pháo xì, cháy bùng lên.

Chỉ trong giây phút lửa cháy rực trời, Ngưu Thông thất kinh toan tìm đường tháo ra, nhưng lửa khói mịt mù biết đâu mà chạy!

Trong lúc đang bấn loạn, bỗng một ngọn gió thổi tới lạnh mình. Rồi từ trong lửa bỗng hiện ra một người lên tiếng kêu:

- Ngưu Công tử chớ sợ, có ta đến cứu đây?

Ngưu Thông nhạc nhiên hỏi: