Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 64: Hồi thứ sáu mươi tư

Miếng đất mà Nhạc An chọn quả là nơi đặt phần mộ hiếm thấy, có tả long, hữu hổ, tiền áng, hậu minh đường, quả là một địa thế hết sức đẹp. Hai bà phu nhân trong lòng vui mừng liền dắt nhau trở về quán dịch rồi sai Nhạc An đi mời Lý quan nhân đến thương lượng.

Nhạc An đi chẳng bao lâu đã dắt Lý Trực đến. Lý Trực trao văn khế cho Nhạc phu nhân rồi nói:

- Một đời Nhạc Nguyên soái xả thân vì nước, tôi có chút đất xin cống hiến cho người làm nơi an giấc để thỏa lòng ái mộ, xin phu nhân chớ nói đến việc mua bán làm chi.

Lương phu nhân nói:

- Mong ơn quan nhân hậu nghĩa, song không lẽ làm văn khế không, xin hãy thu lấy ít nhiều làm phép.

Cực chẳng đã, Lý Trực phải nhận vài chục lượng rồi từ biệt ra về. Nhạc phu nhân chọn ngày chôn cất xong xuôi kế thấy bốn vị giải quan và hai mươi bốn tên giải sai đến thôi thúc phu nhân lên đường.

Nhạc phu nhân kiểm điểm hành lý sắm sửa lên đường. Lương phu nhân sai người đi báo cho Hàn Nguyên soái hay. Hàn Nguyên soái lập tức chọn bốn tên gia tướng mạnh mẽ, cho theo hộ tống. Lương phu nhân lại theo tiễn đưa ra khỏi thành. Nhạc phu nhân từ tạ đôi ba phen, Lương phu nhân cực chẳng đã, phải nuốt lệ quay trở lại.

Sau đó Nhạc phu nhân cùng gia quyến theo giải quan lên đường nhắm Nam Vân Nam xuất phát.

Khi Tấn Cối thấy đã giải gia quyến Nhạc Phi đi rồi vội sai Phùng Trung dẫn ba trăm quân ra tuần sát gần nơi phần mộ Nhạc Phi để xem chừng có ai đến tế điện phải bắt đem về nạp cho hắn. Một mặt phát văn thư đi khắp xứ tìm bắt cho được Nhạc Lôi. Một mặt sai Phùng Hiếu đến Thang âm huyện tịch biên cho hết gia sản Nhạc Phi.

Nhắc qua Hàn Khởi Long, hôm ấy đang ngồi tại thính đường đàm luận với Nhạc Lôi, bỗng thấy người sai đi thám thính Lâm An trở về, sau khi làm lễ ra mắt, người ấy đem hết đầu đuôi tại Lâm An thuật lại. Nhạc Lôi nghe nói động lòng khóc rống lên rồi té xỉu xuống đất chết giấc. Mấy anh em vội vàng lấy nước gừng cạy miệng đổ và kêu gọi một hồi mới tỉnh lại.

Nhạc Lôi vừa thổn thức vừa nói:

- Cha tôi trọn đời trung hiếu với nước với dân, đã không được hưởng vinh hoa, lại bị gian thần hãm hại, đến nay cả nhà lại bị đày ra Vân Nam. Ôi! Mối thù này biết ngày nào trả được?

Khởi Long nói:

- Thôi, sự việc đã lỡ ra rồi, nhị đệ hãy bảo trọng lấy thân, đặng lo báo thù.

Nhạc Lôi nói:

- Nay tôi muốn xuống Lâm An để tế điện cho thỏa lòng hiếu tử rồi tôi sẽ ra Vân Nam thăm mẹ tôi.

Khởi Long nói:

- Nay lũ gian thần đã bố trí người canh gác đêm ngày nơi phần mộ của Nhạc Nguyên soái cố rình bắt thân nhân. Hắn lại vẽ hình của hiền đệ gửi đi các xứ truy tìm bắt cho được, làm sao hiền đệ dám xuống đấy?

Ngưu Thông xen vào nói:

- Việc chi mà sợ? Nhị đệ muốn đi thì đi, nếu ai có bắt bớ, một mình ta cũng đủ sức đảm đương.

Tông Lương nói:

- Thế thì năm anh em ta cùng đi, dù có thiên binh vạn mã cũng chẳng làm gì ta được.

Ai nấy đều khen phải. Rồi Hàn Khởi Long vội sai gia nhân sắm sửa hành lý dắt nhau lên đường.

Nói về Gia Cát Anh, từ ngày anh em phân tán tại Trường Giang trở về nhà, đêm ngày buồn rầu, hằng thương nhớ Nhạc Phi nên lâm bệnh qua đời. Con Gia Cát Anh là Gia Cát Cẩm ở nhà thủ hiếu chịu tang. Đêm nọ vừa lúc canh ba, bỗng chiêm bao thấy cha mình về nói:

- Con phải đi bảo hộ nhị công tử Nhạc Lôi cho mau, chớ nên bê trễ:

Gia Cát Cẩm khóc sướt mướt và kéo cha mình lại, nhưng Gia Cát Anh lại xô con té ngửa ra trên giường. Gia Cát Cẩm vùng giật mạnh thức dậy mới biết là chiêm bao.

Sáng hôm sau, Gia Cát Cẩm đem chuyện chiêm bao thuật lại cho mẹ nghe, Gia Cát phu nhân nói:

- Mẹ cũng định sai con đến Thang Âm thăm tin tức Nhạc phu nhân, nay cha con đã ứng mộng sai con đi, vậy con hãy lên đường gấp.

Gia Cát Cẩm vâng lời, sắm sửa hành lý từ biệt mẹ rồi quảy gói lên đương, chẳng ngờ Gia Cát Cẩm không thạo đường xá, nên lỡ độ đường, phần thì trời đã tối xung quanh lại vắng vẻ không một bóng nhà. Chàng đánh liều bước tới một quãng xa xa, trông thấy dưới ánh trăng lờ mờ có một tòa miếu cũ. Gia Cát Cẩm mừng rỡ tính vào đó ngủ đỡ một đêm, chờ trời sáng sẽ hay.

Bước lần vào trong, Gia Cát Cẩm thấy cửa miếu không đóng, bên trong có tấm liễn đã cũ, hai hàng chữ đã mờ, sơn tróc hết, không đọc được nữa.' Gia Cát Cẩm mạnh dạn bước vào thấy bên trong vô cùng vắng vẻ, bàn ghế đã mục nát gãy đồ, chỉ còn một chiếc tượng thổ địa đã cũ lắm. Chàng đặt gói hành lý xuống gối đầu rồi năm trước bàn thần mà nghỉ.

Vì đi đường quá mệt mỏi, nên Gia Cát Cẩm vừa đặt mình xuống đã ngủ ngáy pho pho. Qua đến canh ba bỗng thấy một người từ ngoài cửa bước vào, đầu bịt khăn be, mình mắc áo đạo, râu dài, tay cầm chiếc quạt lông phe phẩy, bước tới, kêu:

- Bớ cháu, lão tổ đây không phải người nào xa lạ chính là Tổ tiên của con tên Gia Cát Khổng Minh. Cháu hãy đi phò Nhạc Lôi cho thành một nhà đầy đủ trung, hiếu, tiết, nghĩa. ông có ba cuốn binh thư, cuốn thứ nhất dùng để chiêm phong, vọng khí, cuốn thứ hai để bày binh bố trận, và cuốn chót dùng bói quẻ tìm hiểu việc vị lai. Nay ông giao hết cho cháu để dành phò trợ Nhạc Lôi. Sau này sau khi thành công rồi cháu phải đốt đi chớ nên lưu truyền cho thiên hạ.

Nói rồi hóa ra ngọn gió biến mất. Gia Cát Cẩm giật mình thức dậy mới biết là chiêm bao, chàng ngồi chờ cho trời sáng mới bước xuống đất, bỗng thấy dưới bàn thờ có chiếc túi bằng lụa vàng. Gia Cát Cẩm vội lấy mở ra xem, thì rõ ràng là ba cuốn binh thư. Chàng mừng rỡ cất kỹ vào gói hành lý rồi ngửa mặt lên trời lạy tạ.

Mặt trời vừa mọc lên, Gia Cát Cẩm quảy gói tiếp tục lên đường, ban ngày thì đi, ban đêm tìm chỗ nghỉ ngơi và xem ba cuốn binh thư.

Sau đó Gia Cát Cẩm ăn mặc theo lối nhà sư, đi được ít ngày đến Giang Đô, chàng vào miếu Mã Vương trú ngu. Ngày nào Gia Cát Cẩm cũng ra đường lấy vải che rạp ngồi bói, gieo quẻ cho người qua đường, lại có treo một tấm chiêu bài có đề mười ba chữ:

"Nam Dương Gia Cát Cẩm tướng thúc như long, tịnh bất kể lợi''.

Thiên hạ đến nhờ chàng xem bói, thấy nói đâu trúng đó nôn tiếng đồn dậy cả một vùng, kẻ cho tiền, người thưởng bạc. Gia Cát Cẩm không đòi tiền nhiều hay ít, miễn có đủ chi tiêu qua ngày thì thôi.

Một hôm, Nhạc Lôi, Ngưu Thông, Tông Lương, Khởi Long và Khởi Phụng năm anh em đi đến Giang Đô, đi ngang qua chỗ Gia Cát Cẩm đang ngồi coi bói, Ngưu Thông thấy thiên hạ kéo đến đông nghẹt, chàng không biết việc chi liền gọi mấy anh em đứng lại bảo:

- Chuyện gì mà người ta tập trung đông vậy? Xin anh em hãy đứng đợi để tôi vào đó xem thử cho biết.

Vừa nói Ngưu Thông vừa giơ hay cánh tay sắt xô mọi người ra chen vào, trông thấy Gia Cát Cẩm đang ngồi xem tướng, Ngưu Thông nói: