Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 58: Hồi thứ năm mươi tám

Trong lúc hai bên còn đang bày thế trận chờ ngày giao phong có tên tiểu Phiên chạy vào báo với Ngột Truật:

- Bẩm Chúa công, hiện trước dinh có một người đại Hán tự xưng là Vân Nam Hoa ngoại Đại vương, tên Lý Thuật Phủ, có dắt một người cháu ngoại tên Hắc Man Long muốn xin vào ra mắt.

Ngột Truật hỏi Hấp Mê Xi:

Người ấy là ai, đến xin ra mắt ta có việc chi vậy?

Hấp Mê Xi đáp:

- Lâu nay tôi thường nghe danh Lý Thuật Phủ là người thống lãnh một cõi phương Nam, tài cán ít ai bì, hôm nay y đến đây chắc có ý giúp ta đó, vậy chúa công hãy mời y vào xem sao.

Ngột Truật liền sai tiểu Phiên ra mời Lý Đại vương vào tiểu Phiên vâng lệnh ra bảo:

- Chúa công cho đòi Đại Vương vào trướng ra mắt.

Lý Thuật Phủ tức giận nghĩ thầm:

"Ngột Truật bất quá là một Hoàng tử bên Kim quốc còn ta đây là vương một cõi Vân Nam, sao hắn chẳng ra đây tiếp ta lại coi thường ta như vậy?"

Nghĩ rồi quay lại nói với Hắc Man Long:

- Cháu hãy đứng ngoài này chở để cậu vào đó xem Ngột Truật bản lĩnh như thế nào cho biết, nếu hắn không lấy vương lễ đối xử với ta thì tội gì ta lại giúp đỡ hắn.

Hắc Man Long vâng lệnh đứng trước dinh chờ đợi, còn Lý Thuật Phủ vào trước trướng chấp tay vái chào và nói:

- Tôi xin ra mắt Hoàng tử.

Ngột Truật ngước mặt nhìn thấy Lý Thuật Phủ mình cao hơn trượng mặt xanh như chàm, tóc đỏ như son, tướng mạo vô cùng kỳ dị, liền bước xuống xích lại gần có ý đáp lễ và đo xem Lý Thuật Phủ cao hơn mình bao nhiêu cho biết. Chẳng dè Lý Thuật Phủ thấy Ngột Truật lườm lườm ngó mình lại thấy đối phương xáp sát tới ngỡ Ngột Truật muốn bắt mình liền giơ tay thoi Ngột Truật một quả ngã ngửa rồi chạy đại ra ngoài dinh, lên ngựa vung thương chạy tuốt.

Bọn Bình chương thấy vậy giục ngựa đuổi theo. Hắc Man Long quay ngựa lại hét lên như sấm nổ rồi vung chùy đánh chết một lượt năm sáu tên, số còn lại thất kinh chạy về không dám đuổi theo nữa.

Lý Thuật Phủ nói với Hắc Man Long:

- Thằng mọi Phiên ấy không phải là bậc hảo hán, ta đã có ý đến giúp nó, nó lại muốn bắt ta, ta phải đấm nó một thoi ngã ngửa mới tẩu thoát được.

Hắc Man Long nói:

- Cậu cháu ta đã lỡ đến đây rồi nếu thấy Kim Phiên không tốt thì sẵn đây ta xem thử thái độ của tướng Tống ra sao cho biết. Cháu nghe nói Nhạc Phi có một người con tên Nhạc Vân võ nghệ cao cường và cũng biết chuyện lắm, vậy để cháu ra tỷ thí với hắn, nếu quả hắn tài hơn cháu thì cậu cháu mình cũng nên đầu Tống cho xong.

Lý Thuật Phủ gật đầu đáp:

- Cháu nói có lý lắm.

Rồi cậu cháu Lý Thuật Phủ dẫn một đội Miêu binh đến trước dinh Tống la ó om sòm. Hắc Man Long giục ngựa đến trước kêu lớn:

- Hỡi binh Tống, ta đây là Miêu đại Vương Hắc Man Long nghe đồn bên Tống có tên Nhạc Vân võ nghệ cao cường, hãy gọi hắn ra đây tỷ thí với ta, bằng không ta sẽ đánh thốc vào bắt hắn lập tức.

- Quân sĩ chạy vào báo:

- Nay có Miêu vương đến trước dinh ta khiêu chiến, nó lại gọi đích danh công tử Nhạc Vân bảo phải ra tỷ thí với hắn.

Nhạc Nguyên soái nghe báo vội gọi công tử Nhạc Vân vào bảo:

- Nay Miêu Vương đến khiêu chiến chắc có duyên cớ chi đây, vậy con hãy ra đó đối địch song phải tùy cơ ứng biến, nếu cần cũng nên thuyết phục đối phương, để thêm bạn bớt thù.

Công tử Nhạc Vân tuân lệnh lên ngựa vung chùy xông ra trước trận, trông thấy Miêu vương đầu tròn, mặt lớn, da đen, miệng rộng, mắt tròn đầu đội liên tử kim khôi, mình mang Ô kim giải giáp, cưỡi con ngựa đen, tay cầm hai trái thiết chùy to tướng, tuổi độ mười sáu, mười bảy, nhưng mình cao hơn trượng, hình dung cổ quái tướng mạo dị kỳ.

Nhạc Vân còn đang ngắm nghía, bỗng nghe Hắc Man Long hét lên như sấm:

- Ngươi tên chi, đã đốn đây sao không nói cho ta biết?

Nhạc Vân nhún vai đáp:

- Ta là đại công tử Nhạc Vân con của đại Nguyên soái Nhạc Phi đây, còn ngươi vì duyên cớ gì đến đây và tên họ chi hãy nói cho ta rõ.

Hắc Man Long nói:

- Tiểu vương gia đây chính là cháu của Vân Nam Tổng lãnh Đại vương tên Hắc Man Long, chỉ vì đã lâu không thấy Tống Triều phong vương nên quyết đến giúp quân Kim Phiên để đoạt thiên hạ, ngờ đâu tên Ngột Truật không biết chiêu sĩ đãi hiền, nên định trở về, nhưng lại nghe bên Tống có ngươi võ nghệ cũng khá nên thuận đường ghé lại đây tỷ thí với ngươi vài hiệp cho biết tài cao thấp.

Nói rồi vung chùy giục ngựa lướt tới đánh Nhạc Vân, Nhạc Vân cũng múa song chùy đối địch. Hai tướng đánh nhau thật là xứng đôi vừa sức; bốn quả chùy nặng trăm cân chạm nhau vang lên nghe đinh tai nhức óc.

Cuộc giao phong tiếp diễn ngoài trăm hiệp vẫn chưa phân thắng bại, cả hai đều phục thầm tài sức nhau.

Nhạc Vân nghĩ thầm:

- "Thằng tiểu vương Miêu này giỏi thiệt, để ta dụ nó đến chỗ vắng vẻ hỏi cho biết nguyên do rồi tìm cách dụ hàng là hay hơn hết".

Nhạc Vân nghĩ rồi quay ngựa bỏ chạy kêu lớn:

- Miêu Man tử, ngươi dám theo ta lãnh ngón hồi mã chùy của ta không?

Hắc Man Long cười khẩy đáp:

- Ta lại sợ chi ngươi?

Vừa nói vừa giục ngựa rượt theo thẳng đến núi Phượng Hoàng, đến chỗ cây cối rậm rạp, Nhạc Công tử liền quay ngựa lại kêu:

- Hỡi tiểu Man vương, hãy dừng tay lại, ta có chuyện muốn tỏ cùng ngươi.

Hắc Man Long nói:

Nếu ngươi xét thấy mình không đủ sức thì chịu thua cho rồi còn muốn nói gì nữa?

Nhạc Vân mỉm cười nói:

- Ta đánh với ngươi đã quá nửa ngày, cũng thừa biết tài nghệ của nhau rồi, lẽ nào ta lại sợ ngươi? Hơn nữa nơi trướng hạ của gia gia ta thiếu chi hùng binh mãnh tướng, thậm chí Kim Phiên hơn sáu mươi vạn còn phải thua liểng xiểng huống hồ một mình ngươi thống lãnh một cõi Vân Nam lẽ ra phải đem quân đến giúp Triều đình mới phải, sao lại vô cớ đánh nhau với ta, dẫu ngươi có giết được ta đi nữa cũng không chiếm được Trung Nguyên, trái lại ta giết ngươi thì cái chết của ngươi thật là đáng tiếc, nói tóm lại cuộc giao phong giữa ta và ngươi không có lợi tý nào cả. Vì thế ta dụ ngươi vào nơi vắng vẻ này lấy tình nghĩa hơn thiệt nói cho ngươi nghe, chớ nên gây thù kết hận làm gì cho nhọc sức.

Hắc Man Long nói: