Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 56: Hồi thứ năm mươi sáu

Tào Ninh đứng ngoài dinh Tống khiêu chiến lại còn đòi xông vào phá tan thành bình địa.

Từ Khánh và Kim Bưu thấy thế bước ra bẩm với Nhạc Nguyên soái:

- Lâu nay hai chúng tôi không có chút công lao gì, hôm nay chúng tôi tình nguyện ra bắt cho. được tên Phiên con ấy đem về dâng cho Nguyên soái để lập công.

Nhạc Nguyên soái liền sai quân hạ miễn chiến bài xuống, rồi chấp thuận cho hai người ra trận.

Hai tướng vâng lệnh dẫn quân ra trước trận. Từ Khánh bước tới nạt lớn:

- Tên tiểu Phiên nô kia tên gì hãy nói ra rồi sẽ đánh.

Tào Ninh đưa ngón tay chỉ vào người nói:

- Ta là đại tướng Tào Ninh thuộc hạ của Hoàng tử Kim Quốc đây, còn ngươi tên chi hãy nói mau lên để ta đưa hồn ngươi về Diêm vương.

Từ Khánh nói:

- Ta là tướng tiền Đô thống, thủ hạ của Nhạc Nguyên soái tên Từ Khánh đây, ngươi hãy đến đây chịu một đao cho rồi.

Vừa nói vừa vung đao chém bổ xuống ngay đầu Tào Ninh. Tào Ninh không chút nao núng giục ngựa xốc tới giáng cho một thương, Từ Khánh bị đứt làm hai đoạn rơi xuống ngựa chết ngay. Kim Bưu thấy thế nổi giận hét như sấm:

- Loài mọi Phiên, sao mi dám giết anh ta?

Vừa nói vừa vung đao chém tới quyết báo thù cho kỳ được Tào Ninh thấy đường đao quá lợi hại liền quay ngựa bỏ chạy. Khi thấy Kim Bưu theo gần kịp, Tào Ninh quay ngựa lại đâm một thương trúng ngay giữa bụng Kim Bưu, xuyên thủng tận ra sau lưng vất xác quăng ra xa lắc.

Tào Ninh thừa thế hô quân Phiên ào đến đâm chém quân Tống chết một số, còn một số chạy thẳng vào thành. Tào Ninh cắt lấy thủ cấp Từ Khánh và Kim Bưu đem về báo công, còn quân Tống khiêng thây hai tướng về dinh phi báo.

Nhạc Nguyên soái hay tin thất trận, hai hàng nước mắt rưng rưng, liền vội sắm sửa quách quan tẩm liệm cho hai người. Trương Hiến thấy vậy nổi giận xung thiên liền bước tới xin phép Nguyên soái ra đánh với Tào Ninh.

Nhạc Nguyên soái chấp thuận ngay, Trương Hiến vội vàng cầm thương lên ngựa xông ra trận kêu đích danh Tào Ninh bảo ra đối địch với mình.

Tào Ninh nghe quân phi báo vội dẫn binh xông ra hỏi lớn:

- Ngươi là ai dám đến đây đối địch với ta?

Trương Hiến nói:

- Ta là Đại tướng Trương Hiến, ngươi nghe rõ chưa?

- À, thì ra ngươi là Trương Hiến đó sao? Ta cũng nghe danh ngươi đã lâu và có ý định muốn bắt cho kỳ được hôm nay được gặp ngươi thật là may mắn.

Dứt lời, hai người xáp lại vung thương đánh vùi với nhau, cát đá bay mịt mù quả là xứng tài, ngang sức. Qua bốn mươi hiệp vẫn chưa phân thắng bại, hai người đánh đến khi mặt trời khuất bóng mới chịu lui binh.

Qua hôm sau, Tào Ninh lại đến trước dinh khiêu chiến, Nhạc Nguyên soái sai Nghiêm Thành Phương ra ngựa, Nghiêm Thành Phương vâng lệnh vừa ra đến trước trận, Tào Ninh kêu hỏi:

- Ngươi tên gì tài cán bao nhiêu mà dám ra đây?

Nghiêm Thành Phương nói:

- Ta là Đô Thống Nghiêm Thành Phương thuộc hạ của Nhạc Nguyên soái, còn ngươi có phải là Tào Ninh không?

Tào Ninh cười ha hả:

- Ngươi đã biết danh ta sao chưa xuống ngựa đầu hàng cho rồi còn để ta ra tay nhọc sức?

Nghiêm Thành Phương nổi giận hét:

- Ta sẽ bắt sống mi cho mà xem.

Vừa nói vừa múa song chùy nặng ngàn cân bổ tới như mưa bấc. Tào Ninh thấy thế không dám khinh thường, vội vung thương ngăn đỡ. Hai tướng đánh vùi với nhau hơn bấn mươi hiệp thì trời cũng vừa tối. Cả hai đều thu binh.

Sau đó những cuộc giao phong cứ tiếp diễn như thế đến sáu ngày bất phân thắng bại. Nhạc Nguyên soái liền treo miễn chiến bài, trở về hậu dinh lo bàn mưu kế.

Nguyên soái thấy bên quân Phiên xuất hiện thêm hai tướng vô cùng lợi hại, lòng lo lắng không yên.

Nhắc qua việc Vương Tá ở bên dinh quân Phiên hay được việc ấy cũng lấy làm lo sợ, vội đến dinh Lục Văn Long vào trướng ra mắt. Lục Văn Long hỏi:

- Hôm nay "Khổ nhân nhi'' có tích chi hay nữa không hãy kể ra cho ta nghe thử.

Vương Tá nói:- Có một tích hay lắm song phải đuổi hết quân sĩ ra ngoài, vì tích ấy chỉ có một mình Điện hạ mới nghe được thôi.

Lục Văn Long bèn đuổi hết kẻ tả hữu ra ngoài, Vương Tá mới đem một bức họa dâng lên và nói:

- Điện hạ hãy xem trước, rồi tôi sẽ giảng giải cho mà nghe.

Lục Văn Long tiếp lấy xem, trông thấy trong bức họa có vẽ một người giống hệt Ngột Truật, của phụ thân mình, lại thấy một tòa đại đường có một vị tướng quân cùng một người đàn bà tự vẫn tại đó, lại có một đứa con nít đứng một bên khóc lóc còn quân Phiên thì đứng bên ngoài rất đông. Lục Văn Long xem rồi quay lại hỏi Vương Tá:

- ấy là tích gì vậy? Ta không hiểu gì cả, "Khổ nhân nhi" hãy kể cho ta nghe thử.

Vương Tá làm ra vẻ quan trọng, nói:

- Điện hạ hãy đứng sang một bên để tôi chỉ từng chi tiết và nói rõ cho điện hạ nghe.

Vương Tá trỏ một ngón tay vào, nói:

- Đây là đất Trung Nguyên tại Lộ An Châu, người tự vẫn chết đây là một lão gia làm quan đến chức Tiết Đạt sứ họ Lục tên Đăng, còn người đàn bà chết bên này chính là Tạ Thị phu nhân, còn thiếu nhi đứng khóc đây chính là công tử Lục Văn Long.

Lục Văn Long nghe nói đến tên mình ngạc nhiên hỏi:

- Sao người trong bức họa này cũng có tên giống ta?