Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 55: Hồi thứ năm mươi năm

Đến trước dinh quân Phiên, bỗng nghe một tiếng pháo nổ vang, Đào Tấn và ba Tống tướng còn chưa biết chuyện gì thì hai bên quân Phiên ồ lên một lượt xông ra và có cả ba ngàn người ngựa từ trong dinh ùa ra. Những người này đều có mặc giáp bằng da, trước đầu có cột dây thừng và móc sắt, cứ hai mươi bốn con ngựa kết lại một bè; còn quân ngồi trên lưng ngựa cũng đều mặc giáp da trâu, trên mặt cũng được phủ kín chỉ chừa hai mắt mà thôi.

Bọn chúng lớp cầm thương, lớp thì cung tên tổng cộng hơn bốn trăm tốp vây năm viên Tống tướng cùng năm nghìn binh mã.

Quân liên hoàn giáp mã ở ngoài, lớp đâm lớp bắn, quân Tống chết không biết bao nhiêu mà kể, còn quân

Hấp Mê Xi nói.

- Nhạc Nam man đã lợi hại mà binh mã của hắn cũng khá đông, nhất định ta đánh không lại. Vậy nay Chúa công phải sai một viên dũng tướng lén dẫn binh vượt qua sông Giáp, kéo vào đánh lấy Lâm An, khi Nhạc Nam man hay được tất phải đem binh về cứu, chừng ấy ta sẽ dàn binh chặn đánh làm cho chúng đầu đuôi đều bị tấn công mới có thể bắt được Nhạc Nam man.

Ngột Truật cho là diệu kế liền sai Ô Nhãn Lang dẫn năm nghìn quân qua sông nhắm Lâm An thẳng tiến.

Thời bấy giờ, Tống triều có một tên gian thần tên Vương Tuấn, hắn là môn hạ của Tần Cối. Nhờ có tài bợ đỡ nên được Tần Cối cất nhắc lên đến chức Đô thống, nay Tần Cối lại tâu với triều đình sai Vương Tuấn dẫn ba nghìn binh mã giải lương thảo ra Châu Tiên trấn rồi ở lại đó làm quan coi việc quân lương.

Một hôm Vương Tuấn giải lương đi được nửa đường bỗng gặp đoàn quân của Ô Nhãn Lang kéo đến. Ô Nhãn Lang vừa thoáng thấy đã vung đao giục ngựa lướt tới hét lớn:

- Binh mã này ở đâu đến đây, hãy giao hết lương thảo cho ta thì mới bảo toàn tính mạng, bằng không chớ trách cây đao này độc ác.

Vương Tuấn cười gằn, đáp:

- Tống trào Thiên tử giá tiền Đô Thống Vương Tuấn chính là ta đây, còn ngươi là tên Phiên nô nào dám cả gan đến đây cản trở?

Ô Nhãn Lang cười ha hả nói:

- Ta là Nguyên soái Kim Quốc Ô Nhãn Lang vâng lệnh tứ Hoàng tử kéo binh đến Lâm An bắt cho được Nam man Hoàng đế, nay gặp ngươi đây là một dịp may để ta thử cây đao của ta xem sắc hay không cho biết.

Vừa nói vừa vung đao chém tới, Vương Tuấn cũng đưa đao đón đánh, ước đặng bảy tám hiệp, Vương Tuấn liệu bề cự không lại quay ngựa chạy dài. Ô Nhãn Lang giục ngựa đuổi theo. Trong cơn nguy cấp bỗng phía trước có một đạo quân rầm rộ kéo đến.

Thì ra đạo binh này là của Tống Lãnh Thôi Lương Tướng quân Ngưu Cao.

Ngưu Cao vừa thoáng lấy làm lạ nghĩ thầm:

- Chỗ này sao lại có quân Phiên? Chúng nó ở đâu lại lọt vào đây được? Còn người bị rượt kia là ai?

Nghĩ rồi quay lại nói với ba quân:

- Chúng bay dừng lại đây, để một mình ta đến trước xem tình hình.

Ngưu Cao giục ngựa lướt tới quát lớn:

- Tên phiên nô nào dám cả gan hành hung tướng nhà Tống, có Ngưu lão gia đến đây, hãy coi chừng?

Vương Tuấn vừa thở vừa nói:

- Xin ai đó cứu tôi với.

Ngưu Cao chặn ngang giữa đường trợn mắt hỏi:

- Tên mọi Phiên kia, mi đi đâu?

Ô Nhãn Lang nói:

- Ta vào Lâm An bắt cho được Hoàng đế Nam man, ngươi tài cán bao nhiêu dám cản trở ta?

Ngưu Cao cả giận múa giản đánh tới tấp, hai người đánh nhau ngoài hai mươi hiệp. Ô Nhãn Lang hơi chậm tay một chút đã bị Ngưu Cao đánh một giản nhằm trúng bả vai nhào lăn xuống ngựa. Ngưu Cao tung mình nhảy xuống cắt lấy thủ cấp rồi thót lên ngựa vừa giết quân Phiên lớp chết, lớp vỡ tan chạy trốn hết.

Ngưu Cao trở lại hỏi Vương Tuấn:

- Ngươi là quan tướng ở đâu lại vô dụng đến thê? Để cho tên mạt tướng của Kim Phiên nó rượt chạy thất sắc hồn kinh?

Vương Tuấn chấp tay nói:

- Tôi là Vương Tuấn, được Tần đại nhân tiến cử làm quan đến chức Đô Thống, nay lãnh nhiệm vụ giải lương ra Châu Tiên trấn rồi ở lại đó làm quan coi việc quân lương, nhưng vừa đi đến đây rủi gặp tên Phiên nô này tôi đánh không lại, may nhờ có tướng quân ra tay cứu thoát, ơn ấy đến bạc đầu tôi vẫn không quên, vậy tướng quân quí danh là chi xin cho tôi biết với.

Ngưu Cao nghe nói nghĩ thầm:

- Chẳng dè tên này cũng là đồng bọn với gian thần, nếu ta biết trước thì chẳng thèm cứu hắn làm chi.

Nghĩ rồi trầm giọng nói:

- Ta là Đô Thống Ngưu Cao, thuộc hạ của Nhạc Nguyên soái, vâng lệnh đi đôn đốc việc vận chuyến lương thảo, nếu Vương tướng quân có giải lương ra Châu Tiên trấn thì xin tướng quân vui lòng cho ta gửi luôn lương thảo của ta đem ra đó giao hết cho Nhạc Nguyên soái, và nói với người rằng, ta còn phải đi nhiều chỗ khác nữa, khi nào đầy đủ ta sẽ giải hết về sau.

Vương Tuấn nói:

- Vâng, tướng quân cứ việc phó thác cho tôi, tôi không dám sơ xuất đâu.

Ngưu Cao lại nói:

- Còn cái thủ cấp này xin tướng quân hãy đem theo để báo công giùm tôi luôn thể.

- Võ nghệ của tướng quân thật thiên hạ vô song, cái công này đối với tướng quân không đáng là bao, vậy xin tướng quân nhường cho tôi nhé!

Ngưu Cao nghĩ thầm: