Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 52: Hồi thứ năm mươi hai

Khi Ngưu Cao về đến Đàn Châu thẳng vào soái phủ, ra mắt Nhạc Nguyên soái.

Nhạc Nguyên soái mừng mừng, tủi tủi hỏi:

- Lâu nay Ngưu đệ trú ngụ ở đâu?

Ngưu Cao đáp:

- Đệ đi hết đông tây, đi cùng các xứ nhưng không xứ nào dung thân được nên mới trở về đây, rồi đem việc Dư Thượng Văn bị chàng đánh chết và dâng thủ cấp lên.

Nhạc Nguyên soái nghe nói lòng nghi hoặc, bèn viết một phong thư sai Ngưu Cao đem qua trao Hàn Nguyên soái và dặn:

- Ngưu đệ hãy sang đó tạm giúp cho Hàn Nguyên soái ít ngày, lúc nào có việc ta sẽ gọi về.

Ngưu Cao nhận bức thư, từ giã Nhạc Nguyên soái lên ngựa thẳng qua thủy trại ra mắt Hàn Nguyên soái và dâng thư.

Hàn Nguyên soái mở thư ra xem mới hay Nhạc Nguyên soái muốn nhờ mình dò hỏi xem thời gian qua, Ngưu Cao đi đâu và làm gì cho biết, vì vậy Hàn Nguyên soái vội sai quân sĩ dọn tiệc rượu khoản đãi Ngưu Cao.

Sau đó Hàn Nguyên soái nói với Ngưu Cao:

- Ta xem tướng quân đáng mặt anh hùng nghĩa khí nên muốn kết nghĩa đệ huynh, xin tướng quân chớ chối từ.

Ngưu Cao đáp:

- Tôi đâu dám?

Hàn Nguyên soái nắm tay nói:

- Người cùng Nhạc Nguyên soái vẫn là anh em, thì ta đây cũng vậy, khiêm nhường làm chi?

Nói rồi sai tả hữu dọn bàn hương án ra kết nghĩa cùng Ngưu Cao, đoạn Hàn Nguyên soái bằng giọng thân mật hỏi:

- Vì lý do gì Ngưu đệ lại bỏ đi một thời gian lâu như vậy? Trong thời gian ấy Ngưu đệ có gặp được kỳ duyên gì không?

Ngưu Cao đem việc đập ngư tửu, bị Nhạc Nguyên soái đuổi đi rồi được gặp thần tiên thu làm học trò, cho bảo bối, đầu đuôi kể hết cho Hàn Nguyên soái nghe.

Hàn Nguyên soái nói:

- Ngưu đệ nói vậy ta cũng đệ hãy thực hiện cho ta xem thử.

Ngưu Cao liền lấy đôi giày rơm mang vào rồi cùng đi với Hàn Nguyên soái ra khỏi trại nhẩy xuống sông, quả nhiên Ngưu Cao đi chạy trên mặt nước như đi trên đất bằng. Hàn Nguyên soái mừng rỡ nghĩ thầm:

- "Nay Tống Triều có một dị nhân như vậy thì lo chi không phá nổi Dương Ma?"

Rồi Hàn Nguyên soái viết thư phúc đáp cho Nhạc Nguyên soái hay.

Sáng hôm sau Ngưu Cao vào bẩm với Hàn Nguyên Đệ đến đây chưa có công lao gì mà ở không hoài không chịu nổi, xin Nguyên soái cho đi tuần hồ.

Hàn Nguyên soái chấp thuận cho đi; Ngưu Cao ngồi trên chiếc thuyền nhỏ với mười hai tên quân đi tuần tiễu dọc theo mé hồ. Vừa gặp đạo thủy quân của Dương Ma là Nguyên soái Cao Lãnh Long dẫn ba chiến thuyền đang đi tuần hồ.

Ngưu Cao ngó thấy liền lấy đôi giày rơm mang vào nhảy xuống nước chạy thẳng tới gần thuyền giặc.

Cao Lãnh Long thấy Ngưu Cao đi trên mặt nước thì ngỡ là thần Hồ linh hiển, vội quì xuống trước mũi thuyền, cúi đầu vừa lạy vừa vái:

- Đệ tử là Cao Lãnh Long, ngửa trông thần minh phù hộ, xin sẽ lập đàn cúng tế!

Ngưu Cao trầm giọng nói:

- Để ta phò hộ cho.

Vừa nói, vừa vung giản đánh nát đầu Cao Lãnh Long rồi ra sức đánh chết vô số quân thủy thủ vứt quăng xuống nước. Mấy chiếc thuyền phía sau thấy vậy hoảng hốt quay về phi báo, còn Ngưu Cao thì kêu quân thủy thủ của mình đoạt mấy chiến thuyền của địch chèo thẳng về trại báo công.

Hàn Nguyên soái mừng rỡ, ghi công cho Ngưu Cao rồi sai người tin cho Nhạc Nguyên soái hay. Nhạc Nguyên soái nghĩ thầm:

- "Nếu để hắn ăn quen, rủi quân giặc nó dùng súng bắn chết thì nguy".

Nghĩ rồi, sai người qua thủy trại kêu Ngưu Cao về.

Nói về quân sĩ của Cao Lãnh Long hớt hải chạy về phi báo với Dương Ma:

- Nguy tai rồi đại vương ôi? Cao Nguyên soái đi tuần hồ đã bị Tống tướng đánh chết rồi.

Dương Ma nghe báo thất kinh than thầm:

- "Nay Tống Triều bỗng nhiên mọc ra một dị nhân như vậy biết liệu sao bây giờ?"

Lúc ấy có phó quân sư là Dương Thượng Kính bước ra tâu:

- Tôi có phép đằng vân giá vũ, để đêm nay tôi qua Đàn Châu lấy đầu Nhạc Phi đem về đây để báo thù cho anh tôi và làm cho chúa công đỡ buồn phiền!

Dương Ma mừng rỡ chấp thuận ngay. Đêm ấy Dương Thượng Kính lấy ra một tấm điều phách trải dưới đất rồi ngâm nước làm phép, đoạn đứng lên đọc thần chú lâm râm; tức thì tự nhiên bay bổng lên không trung nhắm Đàn Châu thẳng tới.

Dương Thượng Kính đến Đàn Châu trời vừa sẩm tối gặp lúc Ngưu Cao vừa ở bên dinh Hàn Nguyên soái mới về. Trong bóng tối lờ mờ chàng nhìn lên trời trông thấy một vầng mây bay qua lượn lại, chàng nghĩ thầm:

- "Lạ thật, nếu quả là mây trước gió thì bay đi một lèo chứ sao lại bay qua lượn lại? Hay là có người đằng vân như lời thầy ta bảo chăng? Thôi để ta thử mũi tên "xuyên vân tiễn" này xem sao".

Nghĩ rồi rút tên ra ném đại lên không trung, tức thì một tiếng rú thất thanh vang lên rồi một xác người rớt xuống đất. Ngưu Cao nhảy đến rút mũi tên lại, thấy người ấy còn sóng liền xách cổ đem vào nạp cho Nhạc Nguyên soái.

Nhạc Nguyên soái hỏi ra mới biết là Dương Thượng Kính, vội sai quân đem ra ngoài thành chém đầu bêu lên làm lệnh. Bên kia, quân thám tử trông thấy chạy về báo với Dương Ma.

Dương Ma kinh hãi, nhóm hết chư tướng thương nghị. Khuất Nguyên Công tâu:

Xin chúa công hãy cho triệu Trường Sa Vương La Diên Khánh về, vì tôi đã lập sẵn một trận đồ chỉ chờ cho đủ mật chư tướng là quyết hơn thua một trận.

Dương Ma nghe tâu liền hạ chỉ điều động binh mã các nơi về rất đông đảo.

Nhắc lại chuyện Vương Tá, từ ngày đem gia quyến về, trong lòng cảm niệm tấm lòng tốt của Nhạc Nguyên soái nên định sang Tây Nhĩ Mộc trại rủ Nghiêm Kỳ đến đầu Tống để đáp đền ân nghĩa cho Nhạc Nguyên soái.

Khi sang đến nơi, ra mắt xong rồi, Vương Tá bắt đầu vào chuyện.

- Ta xét thấy Nhạc Phi đáng bậc anh hùng nghĩa khí, còn Dương Ma là kẻ tiểu nhân tàn bạo chắc chắn y không làm gì nên sự nghiệp. Chi bằng chúng ta cùng đầu Tống theo Nhạc Nguyên soái có lẽ tương lai chúng ta xán lạn hơn, chẳng biết ý kiến tôn huynh' nghĩ sao?

Nghiêm Kỳ nói:

- Chính ta cũng nhận thấy như vậy, chắc chắn Dương Ma không làm nên nghiệp lớn, nếu theo y sẽ có ngày mang hại, còn Nhạc Phi biết kính sĩ, đãi hiền ta cũng nghe danh đã lâu, nếu theo được người ấy thì hay làm.

Nói chưa dứt lời, bỗng có một viên tướng tay cầm cặp Bát Lăng tử kim chùy tướng mạo oai phong bước ra vái một cái. Người này chính là con trai Nghiêm Kỳ, tên Nghiêm Thành Phương mới mười bốn tuổi mà sức mạnh

phi thường.

Nghiêm Thành Phương nói lớn:

- Xin cha chớ nghe lời Vương thúc mà lung lay chí khí của người. Con cũng có nghe nói Nhạc Phi có một người con tên Nhạc Vân cũng dùng cặp song chùy sức mạnh đánh muôn người nhưng con chưa tin, vậy để ngày mai con ra tỷ thí với Nhạc Vân, nếu quả nó hơn con thì cha con mình tình nguyện qui hàng, bằng không thì nhất.định con sẽ ra sức đánh Nhạc Phi không còn mảnh giáp.

Nghiêm Kỳ gật đầu nói với Vương Tá:

- Lời con trẻ nói cũng có lý đấy, vẫn biết Nhạc Phi là người nghĩa khí cũng nên đầu hàng, nhưng không thể để cho thủ hạ của Nhạc Phi coi thường mình.

Vương Tá nghe vậy liền từ biệt ra về rồi lén qua Đàn Châu kêu quân giữ thành xin vào ra mắt Nhạc Nguyên soái.

Quân sĩ chạy vào phi báo, Ngưu Cao đứng một bên, vừa nghe qua nổi giận mắng lớn: