Nhạc Phi Diễn Nghĩa

Chương 51: Hồi thứ năm mươi mốt

Điền Tư Trung lãnh rượu và lương thảo chở đầy mấy xe, chọn mấy tên phu xe lực lưỡng sai đẩy thẳng ra Đàn Châu yên trí rằng đã được thượng thư Tần Cối niêm phòng kỹ lưỡng.

Quân vào phi báo, Nhạc Nguyên soái liền sai người ra nơi Thủy Khấu mời Hàn Nguyên soái vào thành cùng ra tiếp Thánh chỉ rồi truyền đem ngự tửu để tại giáo trường.

Nhạc Nguyên soái thấy quân sĩ quá đông mà chỉ có ba trăm hũ ngự tửu không thấm vào đâu, nên sai người đi mua thêm rượu thường về pha thêm vào. Còn Ngưu Cao ở trong dinh nghe nói có ngự tửu đem đến vui mừng khôn xiết. Nghĩ thầm: "Nghe nói ngự tửu ngon lắm, để ta đến xem cho biết''.

Nghĩ rồi đi một mình ra đến giáo trường. Khi tiến đến gần mấy xe rượu, mùi rượu xông ra nức mũi, chàng chép miệng lẩm bẩm:

- Ồ rượu thơm quá nhỉ! Thôi, để ta khui thử một vò ngự tửu ra xem sao.

Nói rồi cạy chỗ niêm phong bật nắp ra, hơi rượu từ trong thoát ra xông vào mũi, Ngưu Cao cảm thấy xây xẩm nhức đầu, chàng nói một mình:

- Rượu sao khác thường quá vậy?

Vừa quay đầu lại chợt thấy một tên phu xe đứng phía sau lưng, Ngưu Cao nói:

- Mi muốn uống rượu không?

Tên phu xe cũng là tay bợm rượu đang thèm nhỏ dãi nghe nói, hắn khoái chí đáp:

- Nếu lão gia cho uống, tôi cám ơn lắm!

Ngưu Cao nói:

- Không có chén bát chi hết làm sao múc ra?

Tên xa phu vừa thò tay vào lưng vừa nói:

Tôi có cái bầu sẵn đây.

Ngưu Cao lấy bầu thò vào hũ múc đầy một bầu trao cho hắn và nói:

- Ngươi hãy uống đi rồi ta cho thêm một bầu nữa.

Tên phu xe cúi đầu:

- Dạ, cám ơn lão gia.

Rồi tiếp lấy hai tay kê miệng vào bầu rượu, hắn uống một hơi hết sạch, ngờ đâu rượu vừa vào khỏi cổ, hắn xây xẩm mặt mày ngã nhào xuống đất giãy đành đạch, máu từ trong cửu khiếu trào ra rồi tắt thở.

Ngưu Cao thấy thế vừa thất kinh vừa giận dữ, chàng hằn học:

- Chúng ta đây vào ra sinh tử, lập công như vậy mà lão hôn quân lại đem thuốc độc quyết hãm hại là nghĩa lý gì.

Ngưu Cao vừa nói vừa rút song giản đập vỡ tan tành ba trăm hũ ngự tửu. Quân sĩ vội vàng chạy vào phi báo cho Nhạc Nguyên soái hay. Nhạc Nguyên soái bèn truyền đòi Ngưu Cao vào.

Ngưu Cao chạy vào nghiến răng nói:

- Xin Nguyên soái hãy bắt khâm sai chém quách đi, rồi về kinh hỏi lão hôn quân thử tại sao lão lại đem thuốc độc đến đây sát hại chúng ta?

Nhạc Nguyên soái ngạc nhiên hỏi:

- Thuốc độc ở đâu?

- Ba trăm hũ ngự tửu chính là ba trăm hũ thuốc độc đấy.

- Tại sao Ngưu đệ biết ngư tửu có thuốc độc?

Ngưu Cao nói:

- Tôi múc cho tên phu xe một bầu, hắn vừa uống vào khỏi cổ là trào máu chết tươi nên tôi giận đập bể nát hết rồi.

Nhạc Nguyên soái lại hỏi:

- Ngưu đệ có để lại hũ nào làm tang chứng không?

Ngưu Cao lắc đầu:

- Không còn hũ nào cả!

Nhạc Nguyên soái giận quá hét kẻ tả hữu đem Ngưu Cao ra chém. Hàn Nguyên soái vội can:

- Nếu Ngưu tướng quân không đập vỡ mấy trăm hũ rượu ấy thì bọn ta đây bị chết hết rồi.

Điền Tư Trung cũng nói:

- Chẳng những Nguyên soái bị hại mà thôi, luôn cả tôi cũng không còn, vì thế Ngưu tướng quân đã không có tội mà lại còn có công nữa, xin Nguyên soái thứ dung.

Nhạc Nguyên soái nói:

- Có nhị vị khuyên can, tôi phải vị tình tha hắn, nhưng nhất định tôi không thể dùng hắn được nữa.

Nói rồi sai quân mở trói cho Ngưu Cao và đuổi đi lập tức

Ngưu Cao nói:

- Tôi chỉ muốn theo Nguyên soái thôi, chứ không muốn đi đâu hết.

Nhạc Nguyên soái nói:

- Không thể được, ta đã bảo là ta không dùng ngươi nữa, hãy đi cho khuất mắt ta lập tức.

Ngưu Cao nài nỉ mãi, Nhạc Nguyên soái vẫn một mực xua đuổi, cực chẳng đã Ngưu Cao phải lên ngựa ra đi.

Khi Ngưu Cao đi rồi, Nhạc Nguyên soái hỏi Điền Tư Trung:

- Rượu ấy gốc ở nha môn nào vậy?

Điền Tư Trung đáp:

- Rượu ấy gốc tại Công Bộ, song phải giải đến cho Lễ Bộ niêm phong, chẳng dè bừa ấy Tần đại nhân mắc việc không có ở nhà, phải để rượu tại đó một đêm, qua bữa sau Tần đại nhân niêm phong tử tế giao cho tôi giải ra đây Dọc đường giữ gìn cẩn thận không dám sơ xuất.

Nhạc Nguyên soái nói:

- Thế thì xin Khâm sai đại nhân hãy về trước đợi chỉ, để Bổn soái bình định xong bọn thảo khấu Động Đình hồ rồi sẽ về tra cho ra đứa gian thần trị tội, sau đó sẽ đi tảo Bắc.

Khâm sai từ biệt ra về, Nhạc Nguyên soái đưa ra khỏi thành mới trở lại.

Khâm sai về rồi, Nhạc Nguyên soái bùi ngùi thương nhớ Ngưu Cao, vội sai người theo gọi lại, nhưng quân sĩ đi tìm kiếm khắp nơi vẫn không ra tông tích phải trở về bẩm lại. Nguyên soái buồn bực bứt rứt không an, nhưng phải nén lòng ráng chịu.

Còn Ngưu Cao khi bị Nhạc Nguyên soái đuổi đi thì một người một ngựa lặng lẽ ra đi ước chừng vài mươi dặm, trong bụng đói như cào. Vừa đến một khu rừng kia chợt trông thấy một tên đạo đồng, chàng kêu hỏi:

- Chú em, trên núi này có chùa miếu chi không?

Tên đạo đồng đáp: