Nghe vậy, Tống Vy mỉm cười.

Đường Hạo Minh giận tái mặt: "Cô cười cái gì?"

Tống Vy nhìn anh ta: "Đương nhiên là cười câu nói này của tổng giám đốc Đường, anh nói cơ thể bị thương của anh là do tôi ban tặng, nhưng trong mắt tôi lại là do anh tự tìm, nếu như không phải anh có lòng làm việc xấu với tôi thì tổng giám đốc Đường cũng sẽ không ra tay với anh."

"Cho nên cô nói là tôi đáng chết?" Đường Hạo Minh nheo mắt lại.

Tống Vy mấp máy môi đỏ: "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Đường Hạo Minh cụp mí mắt, cười trầm một tiếng.

Sau đó, anh ta đột nhiên buông ba toong ra, đưa tay đẩy mạnh bả vai Tống Vy một cái, đẩy cô lên tường phía sau.

Tống Vy không để ý tới phía sau lưng bị đập đến phát đau, quá sợ hãi mà nói: "Anh muốn làm gì?"

Đường Hạo Minh không trả lời, hai bước vọt đến trước mặt cô, buông nốt gậy ba toong còn lại ra, khi cô né tránh, nhanh chóng chống hai nắm tay hai bên bả vai cô, giam cô giữa vách tường và lồng ngực mình.

Tống Vy hơi ngơ ngác, một lúc lâu sau mới phản ứng được mình bị Kabe-don*, cô tức giận đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: "Thả tôi ra!"

Kabe-don*: Là từ tiếng Nhật thông dụng để miêu tả tư thế dồn đối phương vào chân tường.

Đường Hạo Minh bất động.

Tống Vy nắm chặt nắm đấm, chuẩn bị đẩy anh ta ra.

Lúc này, âm thanh nham hiểm của Đường Hạo Minh lại vang lên bên tai: "Tôi khuyên cô đừng nhúc nhích, hiện tôi đang bị thương, chỉ cần cô đẩy tôi sẽ ngã, đến lúc đó vết thương của tôi sẽ tăng thêm, tất cả sẽ đều là trách nhiệm của cô, chẳng những phải bồi thường mà còn phải phụ trách chăm sóc tôi."

"Anh..." Tay đã nâng lên của Tống Vy cứ như vậy cứng lại giữa không trung.

Nhìn cô như vậy, Đường Hạo Minh ra vẻ tiếc nuối thở dài: "Không đẩy tôi ra sao? Thật ra tôi vẫn muốn cô đẩy tôi..."

"Đủ rồi!" Tống Vy sắc mặt khó chịu hét lên một tiếng, căm tức nhìn người đàn ông trước mặt: "Rốt cuộc anh muốn thế nào? Có thể đừng dây dưa với tôi nữa hay không?"

Ánh mắt Đường Hạo Minh lóe lên: "Muốn tôi không dây dưa với cô nữa cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải giúp tôi làm một chuyện."

"Chuyện gì?" Cả người Tống Vy căng thẳng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.