Liệp Bộ

Chương 83: Bonus 13☆ yêu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc Shinichi tiến vào trong xe, mới phát hiện có người đã ngồi sẵn trong đó.

Vodka ngồi ở ghế điều khiển, trên mặt tuy rằng vẫn đeo kính đen, nhưng cậu cảm giác được ánh mắt hắn xuyên qua cặp kính kia.

Cảm giác quái dị khiến Shinichi nhợt nhạt nhướn mi, lúc ở cùng với Gin hầu như chưa bao giờ xuất hiện thành viên khác của tổ chức… Loại tình huống này… Dường như là… chưa từng xảy ra.

Gin cũng ngồi vào xe sau Shinichi. Vodka vô cùng cung kính gọi một tiếng. “Đại ca.” Sau đó Gin gật đầu ý bảo khởi động ô tô.

Mà ánh mắt Shinichi từ khi Gin bước vào trong xe, cũng đã chuyển từ trên người Vodka sang đùi phải của Gin.

Nếu lúc trước chỉ có thể nhìn thấy dáng đi khác thường của hắn, như vậy động tác sau khi mở cửa vào xe kia, sự trì trệ hiện lên rất rõ ràng.

Lại liên hệ với việc an bài Vodka lái xe, tim Shinichi nhảy dựng, là vì đùi phải bị thương nghiêm trọng đến mức ngay cả tự mình lái xe cũng không làm được sao?

Shinichi giương mắt nhìn về phía người đàn ông, mặt bên của hắn có vết thương, cũng không được xử lý gì, màu đỏ sậm khắc vào làn da trắng của người đàn ông, vô cùng nổi bật, ngỡ ngàng.

Hai mắt có cảm giác bị thiêu đốt, Shinichi quay đầu. Đột nhiên, cổ tay bị nắm lại, độ ấm dễ chịu của lòng bàn tay phủ trên cổ tay, một lực kéo mạnh mẽ, Shinichi thậm chí cả phản ứng cũng không kịp, toàn bộ thân thể đều thoát khỏi sự kiểm soát của mình.

Đợi đến lúc Shinichi lấy lại tinh thần, cậu đã nằm trong lồng ngực của người đàn ông.

Giương mắt, liền thấy người kia đang nhìn cậu, đôi mắt xanh lục vẫn nồng đậm như trước, lại từ nơi sâu thẳm ẩn ẩn lộ ra mỏi mệt, hiển nhiên điều này với hắn, là ít gặp cực kỳ.

Với tích cách Shinichi, trong tình huống này hẳn là nên chuyển động người ngồi lại vị trí cũ, nhưng có lẽ hai ngày nay cậu cũng thật mệt mỏi, một chút cũng không muốn động đậy.

Chất liệu vải nỉ vô cùng thô ráp, sau khi cảm nhận được nhiệt độ ấm áp khoẻ mạnh của cơ thể, đúng là làm cho người ta thoải mái, quyến luyến ngoài ý muốn.

Thình thịch, thình thịch…

Bên tai, tiếng tim đập bất đồng dần dần giao hoà với nhau, cõi lòng yên ả khó hiểu khiến Shinichi rơi vào miên man.

Ngay lúc mi mắt gần như khép lại, thân thể Shinichi đột nhiên chấn động, như là nghĩ tới cái gì, hai mắt mở mạnh, quay đầu nhìn về phía ghế điều khiển, cậu lại quên bên trong xe còn có một người khác!

Gò má tái nhợt đột nhiên đỏ ửng, trong hốt hoảng gian nan chống lấy lồng ngực người kia để ngồi dậy, chỉ là thân thể vừa mới cong lên, cánh tay to lớn của người đàn ông dĩ nhiên không hề cho đường sống mà áp xuống.

So sánh thể lực, Shinichi không thể có phần thắng.

“Đừng lộn xộn.” Người đàn ông trầm giọng nói, trong âm thanh lộ ra một phần không kiên nhẫn.

Shinichi ngẩng đầu nhìn hắn, cũng không biết người kia vươn tay ấn cái gì, chỉ nghe thấy một tiếng vang nhỏ ở phía sau, Shinichi quay đầu xem xét, bỗng thấy một tấm ngăn mờ ngăn cách ô tô chậm rãi nâng lên từ gầm xe, chia ngang ghế điều khiển và ghế sau xe.

Vodka từ kính chiếu hậu nhìn thoáng qua phía sau tấm ngăn, giơ một bàn tay lên sờ sờ mũi, cười hai tiếng, liền tiếp tục chuyên chú lái xe.

Không gian nhỏ hẹp, tiếng nước chầng chậc, thở dốc ồ ồ, tình dục nồng đậm làm người ta hít thở không thông.

Trong nháy mắt tấm ngăn chạm vào đỉnh xe, cằm Shinichi bị giữ chặt, miệng lưỡi người đàn ông như gió bão mưa rào đánh úp đến.

Điên cuồng cắn nuốt, vị máu thản nhiên theo không khí lưu chuyển tràn ngập bốn phía, kịch liệt mút vào, nhất quyết không tha, như muốn nuốt lấy mỗi giọt nước bọt trong miệng thiếu niên.

Nụ hôn kịch liệt khiến Shinichi kinh hãi, nhưng cũng không kiềm nổi mà trầm luân, cậu vô lực phản kháng, cũng không muốn phản kháng.

Nóng, rõ ràng ngoài xe gió lạnh thấu xương, thân thể cậu lại nóng gần như sôi trào. Giác quan kích thích, thiếu dưỡng khí, thần trí mờ mịt, thậm chí tâm trí luôn tự tin cũng bắt đầu hỗn độn.

Thân thể bị nâng lên, tuỳ ý người đàn ông đùa bỡn.

Cuối cùng…

Mở rộng hai chân ngồi trên đùi người kia, thắt lưng bị giữ chặt chẽ, toàn bộ thân thể dường như khảm sâu trong thân thể hắn.

Nụ hôn còn đang tiếp tục, phản ứng theo bản năng thân thể khiến cho cái đầu được tự do không ngừng ngả về phía sau, nhưng người đàn ông lại không đồng ý bỏ qua mà vươn theo.

Cổ cong đến cực hạn, đầu ngẩng cao cao về phía sau, như một cây cần cẩu. Người đàn ông cuối cùng buông môi cậu ra, nhưng đối với tự do chợt đến này, Shinichi lại như là mất hồn lạc phách, đôi môi đỏ bừng khẽ nhếch, hai mắt thất thần nhìn trần xe.

Môi người kia dời tới cổ, đầu lưỡi liếm láp qua lại hầu kết lộ ra nơi cổ thiếu niên, rồi sau đó, thình lình cắn một cái.