Liệp Bộ

Chương 81: Bonus 11 ☆ ấm áp

Từ lúc nào hai người bắt đầu ở chung một chỗ với nhau? Kỳ thật cũng không hẳn là ở chung một chỗ, chỉ là có một căn phòng ở Nhật Bản để ở chung mà thôi. Dù sao người đàn ông vẫn hoạt động chủ yếu ở Mĩ, đến Nhật Bản tuy rằng tương đối thường xuyên hơn so với lúc trước, nhưng vẫn không có khả năng ở lâu dài.

Lúc Hattori Heiji tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, nắng mùa đông mang lại cho con người cảm giác lười biếng, khiến cậu lại nằm trên giường trong chốc lát, thẳng đến lúc nghe được tiếng đập cửa, cậu mới dựng người dậy.

“Bữa sáng xong rồi.” Giọng của người đàn ông vẫn nhàn nhạt như trước. Nhưng đối với Hattori lại như gió xuân ấm áp thổi vào mặt.

Tay nghề của anh ta tuy rằng so với mẹ mình, lúc làm cơm Nhật Bản vẫn còn rất nhiều chênh lệch, nhưng cũng khiến cậu tràn đầy kinh ngạc. Cũng không có cách nào, ít nhất là thời điểm ăn cơm vẫn rất tốt, ngẫu nhiên thay đổi khẩu vị coi như cũng là trải nghiệm mới mẻ.

Mặc một chiếc áo phông màu trắng, quần cộc màu xám, Hattori đi vào phòng vệ sinh bên cạnh, sau khi rửa mặt liền đẩy cửa ra ngoài.

Trên bàn quả nhiên đã được chuẩn bị bữa sáng, là món ăn cậu thích nhất. Akai vẫn đang ở phòng bếp, từ trong phòng khách có thể nhìn thấy một góc phòng bếp.

Bóng dáng người đàn ông mang tạp dề, hiển nhiên là một trời một vực với hình tượng kiên nghị, nghiêm túc lúc bình thường. Nhưng mà ngẫm lại cũng chỉ có mình nhìn thấy cảnh đẹp này, Hattori liền không tự chủ được mà cong cong khoé miệng.

“Sao còn chưa ăn?” Lúc Akai đi ra khỏi bếp, nhìn bữa sáng trên bàn còn chưa có động, vì thế hỏi han.

Hattori lúc này mới phục hồi tinh thần, nhìn vào ánh mắt của anh, cười cười có chút thản nhiên. “Chờ anh cùng ăn.”

“Lạnh rồi ăn sẽ không ngon.” Biết Hattori ăn uống có chút kén chọn, đặc biệt là đồ ăn lạnh, cho dù bị đói, cơ hồ cũng sẽ không chạm vào.

“Anh cũng cùng ăn nhé?” Cậu hỏi.

Akai Shuichi gật gật đầu.

Hai người ngồi một góc trên bàn ăn, ăn phần bữa sáng của mình.

“Lần nghỉ này được bao lâu?” Hattori miệng nhai đồ ăn, hỏi.

“Trên dưới một tháng, em thì sao? Trường học khi nào được nghỉ?”

Giáng Sinh tất nhiên là kỳ nghỉ hằng năm của nước Mĩ, mà các trường học ở Nhật Bản thì còn chưa có nghỉ đông.

Hattori có chút uể oải thở dài. “Giáng Sinh hẳn là có thể được nghỉ vài ngày, nhưng mà cũng chỉ vài ngày thôi, sao đó tới tận năm mới mới được nghỉ đông.”

Akai Shuichi gật gật đầu. “Giáng Sinh có tính toán gì không?”

Hattori giương mắt nhìn, ý tứ trong lời anh thực rõ ràng, là muốn lưu lại Nhật Bản, cùng trải qua Giáng Sinh với cậu.

“Vốn trường học hình như có tiệc Giáng Sinh gì đó! Nhưng mà em không có hứng thú, cho nên không có tính toán gì.” Nói xong liền nhìn Akai, tựa hồ đang đợi anh nói ra quyết định của chính mình.