Liệp Bộ

Chương 80: Bonus 10 ☆ ran

Cục diện trước mắt như vậy, cho dù là đầu óc thật tốt cũng không thể nào đối mặt đi?

Shinichi chỉ cảm thấy giờ phút này có lẽ mình nên biến thành người vô hình, hoặc là chui xuống cái hố nào đó, mới là lựa chọn tốt nhất.

“Ran?” Nhìn cô gái sắc mặt trắng bệch trước mắt, Shinichi hô một tiếng, vươn tay bắt lấy quần áo hỗn độn trên ghế sô pha che lại người mình, thậm chí giật giật thân thể, chắn phía trước người đàn ông.

Cậu với Ran là bạn thân từ nhỏ, nhưng dù sao nam nữ vẫn khác nhau, huống chi tình trạng bây giờ, cậu và Gin căn bản đều trần truồng.

Ai có thể nghĩ được Ran lại đột ngột xuất hiện? Tuy rằng Ran cùng với tiến sĩ Agasa đều có chìa khoá nhà cậu, nhưng tựa hồ đã rất lâu rồi, lâu đến mức cậu cơ hồ quên đi, lâu đến mức cậu cũng không để chuyện này trong lòng.

Dù sao người đàn ông cũng đến rất thường xuyên, nhưng luôn luôn không có sự xuất hiện của người khác, vẫn chưa thật sự đối mặt với những người thân bên cạnh cậu.

Trước khi cánh cửa này mở ra, trong phòng nóng bỏng bao nhiêu, dâm mĩ bao nhiêu? Shinichi căn bản không thể nhớ, cậu thậm chí không biết lúc Ran đi vào, cậu và Gin đã dùng tư thế như thế nào…

Nhưng sắc mặt của Ran nói cho cậu biết, hình ảnh kia đả kích cô ấy đến mức nào.

“Shinichi…?” Giọng Ran run rẩy, đầu ngón tay cô bởi vì siết chặt mà sinh đau, nhưng tất cả điều này đối với cô đều không còn quan trọng.

Đối với đả kích như vậy, cô quả thật đã sớm tính trước, cô thậm chí còn đã chuẩn bị tâm lý như thế nào khi đối mặt, nhưng tâm lý này chỉ có thể dùng khi nhìn thấy những chuyện đơn giản, như là ngày đó nhìn thấy Shinichi và người đàn ông kia ôm nhau, hôn nhau.

Đó đã là cực hạn của cô.

Lại không nghĩ đến, cảnh tượng này căn bản là thứ mà cô không thể chịu đựng được. Trong khoảnh khắc bước vào cửa kia, cô thậm chí nghe được trong đầu mình “bùm” một tiếng.

Cô không thể tưởng tượng, Shinichi, người mà trong cảm nhận của cô vẫn luôn xem tội ác như kẻ thù, chính nghĩa như vậy, thiếu niên ngay thẳng như vậy, kiêu ngạo, tự tin như vậy, thậm chí xứng đáng với tất cả những từ ngữ tốt đẹp trong lòng cô… lại là người thiếu niên kia, cả người trần trụi, hai mắt thất thần, tình thái trên mặt, cô không biết phải sử dụng từ ngữ gì để hình dung…

Đó là Shinichi sao?

Đó vẫn là Shinichi trong cảm nhận của cô sao?

Dường như đã bị ma quỷ quấn lấy, Shinichi làm sao có thể toát ra thần sắc như vậy được?

Thật đáng sợ, không phải sao?

Nếu có thể, Ran Mori muốn ôm đầu thét chói tai, muốn nói cho chính mình rằng tất cả những điều này đều không phải là sự thật.

Nhưng người trước mặt vẫn đứng ở nơi đó rõ ràng như vậy, hai người đàn ông, cả người trần trụi, kề sát cùng một chỗ. Cho dù chỉ là hai người xa lạ, có lẽ cũng sẽ có cảm giác khiếp sợ, huống hồ là hai người đó.

Cô nên làm cái gì bây giờ? Cô phải làm thế nào?

“Nhắm mắt cô lại.” Giọng nam trầm thấp bỗng nhiên truyền đến, khiến Ran mạnh mẽ ngẩng đầu.

Người đàn ông kia cô chỉ gặp qua vài lần, vẫn luôn một thân đen tuyền, mũ dạ trên đầu che khuất hơn nửa gương mặt hắn. Cô cơ hồ chưa từng thấy rõ gương mặt người đàn ông này, bởi vì cô không cần thấy rõ, cô chỉ cần nhớ rõ phải cách xa người đàn ông này, vậy là đủ rồi.

Người đàn ông rất cao lớn, cho dù bị Shinichi che đi hơn phân nửa thân thể, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lồng ngực trắng nõn, cơ bắp rắn chắc như đá cẩm thạch.

Nếu là bình thường, Ran có lẽ sẽ đỏ bừng mặt, rồi sau đó lập tức nhắm mắt, nhưng mà bây giờ…

Ran dường như không có nghe thấy lời người đàn ông nói, thẳng thừng đối diện với hắn ta, trong cặp mắt kia không có sự sợ hãi, chỉ có phẫn nộ.