Liệp Bộ

Chương 79: Bonus 9 ☆ tình yêu

Những ngày này Shinichi đều ở trong nhà, trong đầu liên tục suy nghĩ rất nhiều thứ. Điều duy nhất giống nhau là đều liên quan đến người đàn ông nào đó.

Nghĩ đến người kia từng ác liệt, bản chất sát thủ, cậu liền có xúc động muốn dứt khoát hẳn với hắn ta, nhưng có thể nói là hắn ta không tốt sao? Có lẽ không với người khác, nhưng đối với cậu thì sao?

Một viên đạn kia đối với Shinichi có lẽ là một sự đột phá!

Con người có lẽ vốn dĩ rất kỳ lạ, ít nhất là trước viên đạn kia, cậu muốn trốn thoát, thậm chí muốn bắt được người đàn ông này.

Cho dù là hắn ta đỡ cho cậu một viên đạn, hay là cậu vì hắn mà bắn ra một phát súng, tất cả đều như một tấm lưới, nhè nhẹ từng đợt từng đợt dây dưa, kỳ thật vẫn không thể nào giải thích nổi.

Nếu cậu chỉ là một người ngoài đứng xem, có lẽ cậu sẽ cảm giác thần kinh thiếu niên này có vấn đề, nhưng cậu chính là thiếu niên này, cậu phải giải thích như thế nào đây?

Không biết, không rõ!

Tóm lại… Shinichi thở dài, ngồi dậy trên giường, sắc trời đã tối đen, cậu cứ như vậy mà ở trong phòng một ngày… Cũng không còn biết gì nữa…

Tình yêu? Tuy rằng cậu thừa nhận với Ran, nhưng cậu yêu điều gì ở người kia? Quả thật là đáng cười, nhưng lúc ấy cậu thừa nhận, thật sự rất “thản nhiên”.

Có lẽ thật sự như Ran nói, đầu óc của cậu chỉ dành để phá án thôi…

Đứng ở cửa sổ, nhìn bóng đêm tràn ngập, Shinichi sờ sờ bụng mình, một ngày không có ăn cái gì, cậu có chút đói.

Cuối cùng buông xuống suy nghĩ càng nghĩ càng loạn kia, Shinichi đi ra khỏi phòng.

Trong tủ lạnh, bởi vì hôm nay không có đi ra ngoài, nên thật sự cũng không có gì ăn. Shinichi từ trong tủ lấy ra một gói mì, rồi lấy hai quả trứng từ trong tủ lạnh, bèn nấu lên.

Mì tôm tuy rằng không tốt, nhưng vẫn rất thơm, ít nhất đối với Shinichi đã đói bụng như vậy tuyệt đối rất có lực hấp dẫn.

Bưng đến phòng khách, lúc chuẩn bị ăn, cũng không biết vì sao, Shinichi cảm giác có chút lạnh lẽo. Kỳ thật điều không tốt lúc ở một mình chính là quá yên tĩnh, trống trải. Cho nên có nhiều khi cậu sẽ đến nhà Ran hoặc nhà bác tiến sĩ ăn cơm. Kỳ thật không phải nói mình lười, mà lúc ăn cơm thật sự cũng rất cần một bầu không khí ấm áp.

Shinichi cầm lấy điều khiển từ xa, bật ti vi ở trong phòng khách, tuỳ ý chọn một tiết mục văn nghệ, nghe người bên trong hi hi ha ha nói gì đó không rõ, cậu mới bắt đầu ăn.

Con người luôn có một thời gian như vậy, cực kỳ yếu ớt, như thể tất cả những gì mệt mỏi khó chịu nhất đều tập trung vào một ngày này. Mà bây giờ, Shinichi có lẽ cũng ở trong tình trạng này.

Gin cùng Fu Dedo rời khỏi kho hàng, đã là buổi chiều, mặt trời đã hơi hơi ngả về tây, nhưng sự nóng bỏng của ngày hè vẫn còn tồn tại.

Fu Dedo ngẩng đầu nhìn vầng mặt trời cực đại kia, ánh nắng chói mắt khiến đôi mắt màu xám độc đáo của hắn hơi hơi nheo lại.

“Mày sẽ vì thiếu niên kia mà tìm chết?” Fu Dedo bỗng nhiên mở miệng nói, trong giọng nói mang theo tự giễu và trêu tức.

Gin đứng phía sau, một thân áo khoác đen khẽ bay trong gió hè, hắn lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, đốt, ngậm bên khoé miệng.

“Sẽ không.” Gin không chút do dự nói.

“A, tao nghĩ tình yêu của mày sẽ vĩ đại đến mức nào, xem ra là tao đã quá xem trọng sức hấp dẫn của thiếu niên kia rồi.” Fu Dedo quay đầu, châm chọc nói.