Liệp Bộ

Chương 78: Bonus 8 ☆ thừa nhận

Lúc em đi đường đều thả hồn lên mây như vậy?”

Giọng nói trầm thấp mà quen thuộc, bí mật mang theo nhiệt khí, phả vào bên cạnh tai Shinichi.

Bởi vì đột ngột, Shinichi kêu một tiếng, bước về phía trước hai bước, xoay người lại.

Người đàn ông trước mặt vẫn mặc chiếc ào choàng đen như cũ, hai tay xỏ vào túi áo, mũ dạ màu đen che hơn nửa khuôn mặt. Bờ môi hơi hơi nhếch lên, để lộ hàm răng trắng bóng.

Bộ dáng kia cũng giống như lần đầu tiên hai người họ gặp mặt.

“Vì sao anh lại ở đây?” Shinichi hoảng hồn chưa định thần lại được, người kia như là hồn ma, có thể vô tri vô giác mà xuất hiện, rồi sau đó lại một lần nữa biến mất.

Người đàn ông không có trả lời, chỉ là bước từng bước về phía của cậu, đến lúc hai người cơ hồ chạm mặt vào nhau, mới dừng lại cước bộ.

“Chuẩn bị đi nơi nào?” Gin mở miệng hỏi, một bàn tay đã ôm lấy eo Shinichi.

Shinichi nhíu nhíu mi, hiện tại là buổi tối, trong khu dân cư này ít người đi đường, nhưng vẫn sẽ có người ra ngoài tản bộ, nếu như bị thấy…

“Buông tay.” Cậu nghẹn giọng nói, vươn tay muốn đẩy người kia ra.

Nhưng mà, làm sao có thể thành công được.

Gin chỉ là nắm thật chặt cánh tay, ôm cậu sát hơn một chút. “Trả lời câu hỏi của tôi.”

“Đi ăn cơm.” Shinichi bất đắc dĩ nói. “Anh buông ra. Ở đây lúc nào cũng có thể có người.” Cậu không tự kìm hãm được nhắc nhở.

“Thì sao?” Gin bâng quơ hỏi lại.

Shinichi lại một lần nữa thất bại. “Anh trở về Nhật Bản làm gì?” Không thể không nói sang chuyện khác.

Gin lại là lạnh lùng cười, tựa hồ cũng không tính toán trả lời, mà là vươn tay nâng cằm Shinichi, rồi sau đó cắn lên môi cậu một cái.

Thân hình Gin cao lớn, tư thế như vậy, có thể dễ dàng bao phủ hết cả người Shinichi. Người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy được một cặp tình nhân đang hôn nhau, đèn đường hôn ám che giấu hết thảy.

“Thật muốn ở tại nơi này hung hăng làm em.” Tách môi ra, hô hấp Gin nóng bỏng, dâng lên trên mặt Shinichi.

“Anh…” Shinichi liếm liếm môi, hẳn là bị người này cắn mạnh, hơi hơi đau đớn.

Vào lúc Shinichi chuẩn bị dùng toàn lực phản kháng, Gin lại buông lỏng tay ra. Sau đó hắn xoay người, nhanh chóng rời đi.

“Này!” Shinichi hô một tiếng, đối với hành động khó hiểu này của hắn, cậu vẫn không thể lý giải được.