Liệp Bộ

Chương 76: Bonus 6 ☆ giúp đỡ

“Alo.” Shinichi điều chỉnh hô hấp, rồi mới nói.

Hơi thở đầu kia điện thoại tựa hồ cũng rất nặng nề, hơi hơi đứt quãng, thật lâu sau mới truyền đến giọng nói khô khốc, tựa hồ hơi suy yếu. “Kudo.”

Shinichi sửng sốt, không phải Akai Shuichi, mà là Hattori Heiji.

“Hattori?” Shinichi sau khi sững sờ mới hô lên một tiếng. “Hiện tại cậu ở nơi nào?” Cậu chỉ biết Hattori là bị bắt cóc, bị nhốt ở trong gia tộc Adams, chẳng lẽ đã trốn được? Cậu muốn nghĩ cách cứu viện, nhưng giờ phút này cậu thậm chí không biết toà nhà của gia tộc Adams nằm ở đâu, hơn nữa cậu cũng biết, người đàn ông phía sau tuyệt đối không cho phép.

Shinichi không phải là một người hay thuận theo người khác, nhưng với Gin lại có một chút kiêng kị, có lẽ còn pha tạp nhiều điều khác, chỉ là đến nay cậu vẫn chưa hiểu rõ mà thôi.

“Kudo, Kudo, cậu nói cho tớ biết, Akai Shuichi hiện tại như thế nào, anh ấy còn sống hay không?” Giọng điệu ban đầu còn có chút suy nhược, sau đó lại trở nên gấp gáp.

Shinichi cả kinh, có chút kinh ngạc quay đầu nhìn thoáng qua người đàn ông, chẳng lẽ vỏn vẻn trong hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện? Không thể không nói ở cùng với người kia vài ngày, cậu đã trở nên rất trì độn, thậm chí có chút mờ mịt, chủ yếu là bởi vì không gian của cậu quá mức nhỏ hẹp.

“Tớ… tạm thời cũng không biết rõ.” Shinichi nói.

Một lúc sau, Shinichi cúp điện thoại, cảm thấy trong lòng như bị một khối đá đè nặng, trầm trọng khiến cậu không thể thở nổi.

“Anh đã sớm biết gì?” Cậu không quay đầu, chỉ mở miệng hỏi, giọng điệu có chút bức người. Kỳ thật trong lòng cậu đã sớm minh bạch, không phải sao?

Người kia biết gì đó, nhưng lại không nói cho cậu, người kia chỉ xem cậu là chim hoàng yến mà nuôi dưỡng, không có thương hại đồng thời cũng ngăn trở cậu giao tiếp với thế giới bên ngoài, những điều này cậu cũng có phần ngầm đồng ý.

Cậu chẳng qua không muốn lại gây chiến với hắn, bởi vì cậu biết cậu có giãy dụa bao nhiêu lần, cũng sẽ bị người kia bắt lại bấy nhiêu lần, làm như vậy không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Gin đi đến bên cạnh Shinichi, như là quán tính mà ngồi lên chiếc sô pha cậu đang ngồi, rõ ràng bên cạnh có rất nhiều chiếc ghế khác, hắn vẫn ngồi bên cạnh Shinichi như cũ. Thân hình hắn vốn dĩ to lớn, ngồi xuống như vậy, Shinichi chỉ có thể nửa ngồi trên đùi hắn.

Hai người đều đang trần trụi, khiến Shinichi có chút bất đắc dĩ, bộ dáng hiện tại này không giống như đang thảo luận vấn đề gì nghiêm túc.

Shinichi muốn đứng lên, nhưng vừa động đậy đã bị hắn ta giữ lại. Khoảng cách hai người như vậy, người đàn ông chỉ cần vươn tay, cậu liền không thể động đậy.

“Để tôi đứng lên.” Shinichi nói.

Gin lại như chẳng nghe thấy gì, thản nhiên nói. “Áo quần đã cởi hết, chẳng lẽ cho đến bây giờ em vẫn chưa thích ứng việc đối mặt với cơ thể tôi?”

Shinichi hơi hơi nhíu mi, lời nói của hắn ta đôi khi khiến cậu có chút dở khóc dở cười, ai có thể nghĩ đến Gin sát thủ máu lạnh, lúc ở trên giường ngôn ngữ lại lưu manh vô cùng?

“Anh đã sớm biết chuyện Akai? Vì sao không nói cho tôi biết?” Bị người kia ngăn cản, nếu không thoát được, Shinichi cũng ngừng giãy dụa, cậu có chút căm giận hỏi.

“Không, tận chiều nay tôi mới biết được. Tôi vì sao phải nói cho em, hử?” Khoảng cách hai người rất gần, Gin như cố ý kề sát vành tai cậu lúc nói chuyện.

Shinichi có chút khó chịu nghiêng đầu, nghĩ đến hắn ta thật sự không có nghĩa vụ thông báo tin tức với cậu, nhưng chuyện đương nhiên như vậy, vào lúc này lại khiến cậu có chút cứng họng. Sự khác biệt giữa thân phận hai người một lần nữa lại được khơi dậy. “Anh ta đến cùng thế nào rồi?” Shinichi hỏi, hiện tại không phải lúc rối rắm vấn đề thân phận hai người.