Liệp Bộ

Chương 70: Phiên Ngoại 3 ☆ Yukiko Kudo

Mặc dù ngày ấy nhận được điện thoại, trong lòng Shinichi cũng đoán trước được, bố mẹ cậu muốn về nước kiểm tra một phen. Nhất là người mẹ hay hoá trang xuất quỷ nhập thần của cậu, nghe giọng điệu hôm ấy đã biết sẽ có vấn đề. Nhưng mà đối với sự xuất hiện của Yukiko, cậu quả thật vẫn bị dọa đến nhảy dựng.

Hôm ấy cậu ở trên lầu, thời điểm nghe tiếng chuông cửa, liền liếc mắt nhìn ra cửa sổ một cái. Một người đàn ông cao lớn mặc áo đen, bởi vì nhìn từ trên xuống, cậu cũng không thể nhìn thấy mặt của hắn ta. Thật sự thì cũng có rất nhiều manh mối, ví dụ như nếu là người nọ, hắn tất nhiên sẽ không ấn chuông cửa, hơn nữa phong cách trang phục màu đen của hai người hoàn toàn khác nhau.

Chẳng qua lúc đó, Shinichi quả thật không nghĩ nhiều.

Cho nên lúc mở cửa ra, đối diện là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, cậu thật sự bị hoảng sợ.

“Xin hỏi anh tìm ai?” Shinichi nói, ánh mắt hồ nghi nhìn người đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới.

Người đàn ông chỉ cứng ngắc nhìn mặt Shinichi, cái loại ánh mắt này khiến Shinichi trong lòng sợ hãi.

Người đàn ông không nói gì mà chỉ nhìn như vậy, thật lâu sau, lâu đến mức đầu óc Shinichi bắt đầu thanh tỉnh, bắt đầu suy tư.

“Mẹ!” Giằng co giữa hai người cuối cùng bởi một tiếng này của Shinichi mà chấm dứt.

“A? Làm sao con lại phát hiện được?” Giọng nói nữ tính phát ra từ miệng người đàn ông, thật không thích hợp, khiến Shinichi không khỏi cau mày.

Kéo Yukiko vào nhà, Shinichi mặt đầy bất đắc dĩ nói. “Thật ra con cũng không xác định, chẳng qua là mẹ đã thừa nhận.” Mỗi một lần Yukiko tới chơi đều khiến trên trán Shinichi nổi lên gân xanh.

“A! Con thật giống bố con, chỉ thích đùa giỡn người khác.” Cô oán giận nói.

Giọng điệu này bình thường chỉ có nữ sinh mới nói, lại một lần nữa khiến Shinichi nổi gân xanh. “Mẹ này, con nói thật mẹ cũng lớn tuổi rồi, đừng giả ngây thơ như vậy nữa được không?” Shinichi giáo huấn nói, nhưng nhìn thấy gương mặt cứng nhắc của người đàn ông cũng phải nói thêm. “Mẹ tháo mặt nạ xuống trước đã!”

Yukiko nghe theo tháo mặt nạ, lộ ra gương mặt thật. Cô rất xinh đẹp, hơn nữa nhìn qua vô cùng trẻ tuổi, nếu cô nói mình là thiếu nữ, hẳn cũng sẽ không có ai hoài nghi.

Một mái tóc dài nâu vàng, do cải trang mà phải búi lên, nhưng cũng bởi vì như thế, những lọn tóc hơi quăn phủ trước trán, càng làm cô thêm trẻ tuổi. Đôi mắt xanh đậm giờ phút này mở to, cực kỳ vô tội nhìn Shinichi.

“Con sao càng ngày càng giống bố vậy, thật mất mặt, cẩn thận biến thành ông cụ non.” Yukiko tính trẻ con nói. Cô đã cởi bộ quần áo màu đen ra, để lộ hình dạng thật sự.

Thân thể của cô rất yêu kiều, cộng với quần áo thường ngày, vô cùng trẻ trung. Bình thường đi cùng Shinichi cũng không nhìn ra được hai người là mẹ con.

Shinichi nhìn mẹ mình, thở dài, hỏi. “Mẹ sao lại về Nhật Bản, bố đâu ạ?”

Yukiko nhìn quanh nhà, nhìn bài trí trong phòng. “Phòng này tựa hồ cũng không có gì khác nha?”

Cảm giác được mẹ đang chuyển đề tài, Shinichi sáng tỏ, hỏi. “Mẹ lại cãi nhau với bố?”

“Làm gì có. Mẹ chỉ là quá nhàm chán thôi.” Yukiko lập tức phản ứng kịch liệt nói.

Shinichi gật gật đầu. “Con gọi điện hỏi bố một chút.” Nói xong liền làm bộ muốn gọi điện thoại.

Mặt Yukiko vốn dĩ vẫn lạnh nhạt, nhưng lúc Shinichi chạm đến điện thoại lại bỗng nhiên nhảy dựng lên, lập tức đè tay Shinichi lại. “Thật ra…”