Liệp Bộ

Chương 69: Phiên Ngoại 2 ☆ Vách Núi

Haibara lạnh lùng nhìn đám học sinh tiểu học rộn ràng nhốn nháo, rồi sau đó thở dài. Tuy rằng cô cũng đã nghiên cứu chế tạo thuốc giải, nhưng lại không có dũng khí nuốt vào. Nếu một khi lượng thành phần không đủ, như vậy rất có khả năng bởi vì tế bào tử vong mà chết đi. Nhưng nếu cô không uống thuốc, làm sao có thể biết được hiệu quả của thuốc.

Bỗng nhiên có chút khâm phục tên Shinichi kia, lúc trước thế nhưng không có ai thử nghiệm thuốc trước, lại quyết đoán nuốt vào viên thuốc kia. Nhưng mà hiện tại cũng chỉ còn một mình cô… Haibara vươn tay mình ra, thân thể đứa bé này, thật đúng là làm người ta chán ghét.

“Haibara!”

“Bạn Haibara!”

Ayumi, Mitsuhiko và Genta lúc này chạy đến trước mặt Haibara, trên mặt đều là ý cười, nói. “Chúng ta về nhà đi!”

Trên mặt Haibara không có biểu tình gì, trong lòng lại ngũ vị tạp trần, chẳng lẽ một người phụ nữ gần ba mươi tuổi phải sinh hoạt như một cô nhóc bảy tuổi?

Cô thậm chí không biết sau khi uống thuốc này, thân thể của cô có còn tiếp tục phát triển như thân thể lúc trước không. Có phải sẽ luôn đình trệ ở độ tuổi này, cho đến khi thân thể nho nhỏ này chết vì suy thoái mô não. Chết đi như vậy, như một con quái vật. Không, có lẽ cô còn chưa đợi đến ngày đó, thì đã bị đưa đến các viện nghiên cứu về gen rồi.

Nghĩ như vậy, Haibara và ba đứa nhóc đi về nhà.

“Ơ, đó không phải là chị Ran và anh Shinichi sao?” Ayumi nhìn đường đối diện, bỗng nhiên nói.

Ba đứa nhóc còn lại lập tức quay đầu.

Quả nhiên là Shinichi và Ran. Hai người tựa hồ cũng tan học về nhà, chẳng qua dường như Ran muốn mua cái gì, vẫn nhìn vào tủ kính.

Trên mặt Shinichi có chút biểu lộ không kiên nhẫn. Không biết cậu nói gì, Ran lập tức xoay qua, bộ dáng như đang dạy dỗ, Shinichi lập tức sờ đầu, thoả hiệp!

Haibara nhìn hai người kia, trong lòng không biết vì sao lại có chút phiền muộn.

“Chúng ta qua xem bọn họ đang làm gì đi.” Mitsuhiko đề nghị nói.

Hai đứa nhỏ khác gật đầu, mà Haibara tuy rằng không tỏ vẻ gì nhưng vẫn cùng đi.

“Anh Shinichi, chị Ran!” Ba đứa nhỏ ngọt ngào kêu.

“A, là các em à.” Shinichi lập tức xoay qua nói.

“Tan học rồi về nhà sao?” Ran hỏi.

“Dạ.” Ba đứa nhỏ gật đầu.

Shinichi quan sát Haibara đứng yên lặng một bên, vì vậy vươn tay sờ sờ đầu Haibara, như có chút ý tứ trêu cợt.

Chính xác là thời điểm bị teo nhỏ, Shinichi vẫn luôn bị Haibara xem nhẹ.

Haibara giương mắt nhìn chằm chằm Shinichi, ánh mắt mãnh liệt! Rồi sau đó “bộp” một tiếng, Haibara đập rớt cánh tay Shinichi.

“Tôi không thích người khác sờ vuốt đầu tôi.” Haibara lạnh lùng nói.

Cho dù bình thường Haibara cũng rất lãnh đạm, nhưng bộ dáng lúc này vẫn khiến nhiều người kinh ngạc.

Shinichi ngượng ngùng thu hồi tay, nghiêng đầu nhìn sắc mặt Haibara, có cảm giác hôm nay Haibara có chút khác thường.