Liệp Bộ

Chương 68: Phiên ngoại (1) : Còng Tay

Ran nhìn gương mặt Shinichi, vẫn tự tin kiêu ngạo như trước, đó là Shinichi.

Không biết từ khi nào Shinichi đã khôi phục, ban đầu có phần suy sút, sau đó tựa hồ đã trải qua biến chuyển gì, lại tựa như không có. Shinichi trở về với Shinichi nguyên bản. Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng Shinichi có thể khôi phục, đối với cô là một chuyện đáng mừng.

Còn nhớ rõ lần đầu nhận được điện thoại của Akai Shuichi, cô liền lập tức chạy đến, lấy thân phận là người thân, cùng hộ sĩ thay quần áo cho Shinichi. Sau khi cởi quần áo của cậu, cho dù không hiểu tình hình, nhưng dấu vết ái muội, thần sắc ủ dột và tiếc hận trên mặt hộ sĩ, cô đã ẩn ẩn hiểu được cái gì.

Shinichi tất nhiên đã phải chịu không ít đau khổ. Cô canh giữ ở bệnh viện, một ngày cũng không dám rời đi. Bệnh nhân trên giường, cho dù là ngủ, hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt, thân hình ngẫu nhiên run lên, trong miệng thì thào vài câu không rõ ràng, Ran biết, Shinichi hẳn là đang gặp ác mộng.

Không có người thiếu niên nào có thể trải qua sự tình như vậy mà vẫn yên ổn được.

Nghe được nhắc nhở của Akai Shuichi, thấy được lo lắng của Hattori, Shinichi thật trầm mặc, cái tên Shinichi kia không thích hợp… Tất cả những điều này đều vang lên bên tai cô.

Cô có chút sợ hãi, cho dù cảm giác được một số việc sẽ không có khả năng phát sinh trên người Shinichi, cho dù đã trải qua chuyện như vậy, cô tin tưởng Shinihi vẫn có thể mạnh mẽ sống tiếp.

Cho đến khi Shinichi tỉnh lại, cô nhìn Shinichi ngồi trên giường, đôi mắt trống rỗng. Cho đến khi nhìn thấy cô thì mới có chút thần thái.

Cho dù tự nhủ với mình, phải kiên cường, bởi vì Shinichi cần mình chiếu cố, nhưng nước mắt Ran vẫn không ngừng tuôn rơi.

“Đồ ngốc, tớ không sao, khóc cái gì?” Thiếu niên ngồi ở đầu giường, thản nhiên cười, như thể chuyện gì cũng không có phát sinh.

Cô mạnh mẽ gật đầu.

Sau này, đến khi xuất viện, Shinichi cũng không nhắc một lời về những ngày bị bắt cóc kia.

Chuyện gì thật sự đã xảy ra? Shinichi không nói, cô cũng không hỏi, cũng không dám nghĩ đến.

Khi nhìn đến Shinichi ngẩn người mờ mịt, bộ dáng không hề cảnh giác, cho dù lúc nói chuyện phiếm với người quen cũng không để lộ, nhưng Ran biết, trong lòng Shinichi vẫn có một nút thắt.

Nút thắt đó, cô ẩn ẩn hiểu được, lại không thể giải quyết được.

Cô vẫn lo lắng, sợ hãi một ngày nào đó, Shinichi lạc quan tự tin sẽ thật sự biến mất!

Nhưng mà, giờ phút này, Ran nhìn Shinichi đang đá bóng trên sân, cô khoanh tay trước ngực, tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng cậu ấy đã có thể khôi phục thái độ bình thường là tốt rồi.

“Này, Ran, lại nhìn tên Shinichi kia? Coi chừng anh Eric ghen nha!”

Vai Ran bị đè xuống, nghiêng đầu, Sonoko Suzuki đang dựa vào vai cô, hai mắt cũng nhìn người lui tới trên sân.

Mặt Ran ửng đỏ, tựa hồ có chút ngượng ngùng. “Sonoko, cậu nói gì thế?”

“Chẳng lẽ không đúng sao? Tớ nói này, Ran. Cậu thật sự nghĩ như thế nào? Nếu thích Shinichi thì sớm cự tuyệt Eric đi, nhìn anh ấy cứ chờ như vậy, tớ thật không nhịn được.” Sonoko nói, tuy rằng thần kinh cô có chút thô, nhưng nơi cần tinh tế thì vẫn tinh tế được.

Ran Mori hơi hơi sửng sốt, nhìn thân ảnh trên sân bóng. Thích sao? Hẳn là thích đi! Nhưng mà tựa hồ cũng không phải loại thích này… “Tớ biết rồi.”

Shinichi đá bóng xong liền cầm khăn mặt lau mồ hôi, rồi sau đó chậm rãi cùng đồng đội vào phòng thay quần áo.

Cởi bỏ quần áo ướt mồ hôi, Shinichi thay đồng phục, liền đi ra ngoài.

Ran đã chờ ở bên ngoài.

“Shinichi, hôm nay đến nhà tớ ăn cơm nhé?” Ran cười hỏi.

Shinichi gãi gãi đầu. “Hôm nay tớ phải đến nhà tiến sĩ Agasa có việc, hẳn là sẽ ăn ở đó luôn!” Shinichi cười cười nói.

Ran nhìn mặt Shinichi còn muốn nói gì, lại nghe tiếng người ồn ào, tựa hồ là sợ hãi la hét.