Liệp Bộ

Chương 67: Kết Cục

Mãi cho đến khi tiếng động cơ xe máy bên tai dừng lại, Shinichi mới từ trong hoảng sợ lấy lại tinh thần.

Mưa đã tạnh rồi, rơi lâu như vậy, bầu trời cũng trở nên quang đãng hơn! Lúc này cậu đã ở trên đường quốc lộ, vào rạng sáng không có bao nhiêu xe.

Hattori cởi mũ bảo hiểm đầy nước ra, lắc lắc mái tóc ướt đẫm, liền hỏi: “Chúng ta bây giờ làm gì.” Sao đó hỏi cô bé vẫn đang giữ eo mình. “Cô không sao chứ?”

Thân thể Haibara Ai dĩ nhiên là kiệt sức, nhưng như vậy trốn được, cô cũng không muốn rơi chết trên đường, cho nên dù thân thể đã gần đến cực hạn, cô vẫn bám chặt quần áo của Hattori. Lúc này bị Hattori gọi một tiếng, thân thể nhướn lên một chút, chậm rãi mở mắt rồi lắc lắc đầu.

Akai Shuichi cởi mũ và quay lại nhìn Shinichi ngồi ở phía sau, rồi kiểm tra vết thương trên đùi cậu, băng bó sơ bộ, sau đó mới gật gật đầu. “Bây giờ chúng ta trực tiếp ra sân bay, đưa bọn họ về Nhật Bản. Ở đây vẫn trong phạm vi tổ chức, chúng ta không thể ở lâu!” Akai Shuichi nghiêm túc phân tích tình hình.

Hattori cười một tiếng. “Chưa kể là không có vé máy bay, còn có vết thương trên đùi Shinichi, có thể xuất cảnh được cũng là vấn đề.”

Akai Shuichi ngược lại cũng không để ý khẩu khí mang theo trào phúng của Hattori, cười nhạt nói. “Cậu quên rằng, tuy tôi đã bị đình chỉ, nhưng vẫn là FBI. Về phần vết thương trên đùi Shinichi, không có cách nào, chỉ có thể trở về Nhật Bản rồi đến bệnh viện. May mà viên đạn lại không mắc ở trong da thịt!”

Nói xong, Akai đội mũ, khởi động xe máy.

Hattori hơi hơi đỏ mặt, cũng đội mũ vào, nói với Haibara Ai phía sau: “Nắm chặt!”

Thật sự trốn thoát? Shinichi nhìn bầu trời xám đen, xe máy chạy nhanh khiến gió tát vào mặt cậu. Bởi vì mùa hè, gió kia cũng thật sự rất mát, lại vì tốc độ nhanh mà sinh đau.

Shinichi nhắm mắt lại, cậu mệt chết đi được, mệt đến mức cái gì cũng không muốn nghĩ, cái gì cũng không thể nghĩ…

Trong sân bay, ba người đàn ông, một cô bé, đều ướt nước mưa khiến không ít người ghé mắt.

“Jodie!” Akai hô một tiếng, liền thấy một người phụ nữ mặc đồ công sở đi về phía họ.

Jodie đánh giá bốn người, thật lâu sau mới nói. “Xem ra lúc nãy thật sự mạo hiểm! Nhưng có thể bình an là tốt rồi.” Cô cầm vé máy bay và một túi hành lý lớn, đưa cho Akai Shuichi.

“Máy bay cất cánh lúc 1 giờ sáng, đây là quần áo thay đổi mà anh muốn. Anh không nói có thêm một cô bé, nên tôi chỉ chuẩn bị ba bộ đồ nam người lớn và một bộ đồ cho cậu bé.” Jodie nói, trong mắt tựa hồ có chút kinh ngạc. “Cậu bé kia đâu? Tên là Conan thì phải?” Cô cũng gặp qua Conan một lần, cô nhớ rõ lần này Akai đi cứu người hẳn là cũng có cậu bé kia…

Akai Shuichi chỉ cười cười, “Không có việc gì, có quần áo là được rồi.” Rồi sau đó có chút đăm chiêu nhìn Shinichi đang trầm mặc, xem ra lúc nãy Shinichi bị đả kích không nhỏ. “Chúng ta đi thay quần áo trước! Quần áo ướt dễ gây cảm mạo.” Akai Shuichi nói.

Jodie thấy Akai đổi đề tài cũng không hỏi nhiều, nói. “Tôi đi lo thủ tục, mọi người đi thay quần áo trước đi!”

Ba người đàn ông ở trong một WC.

Hattori lập tức cởi quần áo trên người, loại cảm giác như bị dính băng keo trên người này thật không dễ chịu. Thậm chí lúc cởi áo, cậu còn ngửi thấy mùi của nước mưa trên người mình, có chút chán ghét nhíu nhíu mày, tuỳ ý dùng nước cọ xát, rồi bắt đầu mặc quần áo lại.

Bỗng chú ý đến Shinichi đối diện vẫn không động đậy, có chút kinh ngạc, hỏi: “Shinichi, cậu không thay quần áo sao?”

Shinichi nghiêng đầu, thật lâu sau mới nói. “Tớ muốn ở một mình một lát.”

Akai đứng bên cạnh Shinichi, vỗ vỗ bả vai Hattori. “Chúng ta ra ngoài trước!”

Hattori tự nhiên cũng hiểu được, từ khi trốn thoát, Shinichi liền trầm mặc một cách khó hiểu.

Đợi đến khi hai người rời đi, Shinichi đi đến khoá trái cửa lại. Đứng ở trước gương, cậu nhìn gương mặt tái nhợt của mình, vết thương trên đùi cậu đã không còn chảy máu. Tuy rằng chỉ bị thương da thịt, nhưng lúc động đậy vẫn đau đớn vô cùng!

Cậu hít sâu một hơi mới cởi quần áo trên người. Chiếc gương lớn trong phòng, ngọn đèn WC cũng không phải quá sáng, nhưng đủ khiến cậu thấy rõ ràng dấu vết trên người mình.

Cậu chậm rãi cởi áo sơ mi trên người, rồi sau đó là quần, nhưng không động vào chân, chất lỏng phía sau chưa được xử lý liền chảy ra, trên người cậu vậy mà vẫn còn lưu lại thứ gì đó của người đàn ông kia…