Liệp Bộ

Chương 66: Cuộc đào thoát lớn (4)

Shinichi nhìn người phụ nữ ngã vào vũng máu, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần lại. Đây cũng không phải lần đầu cậu thấy người chết, nhưng lúc này đây, lại khắc sâu nhất, cũng là rung động nhất.

Đôi mắt mở to của người phụ nữ, như đang tiếc nuối giấc mộng mãi không thể hoàn thành.

Khoảng cách từ Irish và người phụ nữ đến chỗ cậu rất xa, nhưng lúc này cậu cũng không phòng chừng gì được, trong màn mưa đi về phía trước. Rõ ràng là động tác cực kỳ gian nan, cậu lại có thể làm cực nhanh, cơ hồ là mọi hình ảnh đều dừng lại trước mặt cậu, chỉ có cậu là qua nhanh.

Máu tươi nhanh chóng thẫm đỏ đầu gối cậu, cho dù có mưa, tốc độ như vậy, cộng thêm ma sát, quần bị rách, da thịt cũng bị rách.

Cuối cùng sau một phút đồng hồ, Irish ôm lấy thi thể người phụ nữ. Trong màn mưa rơi xuống, máu trên người cô đã được gột rửa sạch sẽ, ngoại trừ trên đầu gối, xương bả vai, cùng với lỗ đạn nơi chân mày. Kể ra cô ta cũng đã phải trả giá!

Tên đàn ông bật khóc, ôm thi thể người phụ nữ gào khóc, trận mưa này dường như cũng vì nỗi đau của hắn, rơi rơi vô tận.

Nhưng vào lúc này, Gin lại giơ súng lên, trên mặt hắn ngây ngốc, hiển nhiên đối với tất cả mọi điều trước mắt, với hắn chỉ là một trò khôi hài mà thôi.

Shinichi nhìn qua Irish, có lẽ khoảng cách cậu quá gần Gin, cho nên âm thanh kéo cò như vang lên bên tai cậu. Cậu quay đầu, liền thấy Gin giơ súng, bộ dạng chuẩn bị bắn.

“Ngươi làm cái gì?” Không biết khí lực đến từ đâu, vết thương trên đùi cậu bị mưa cọ rửa, máu chảy rất nhanh, sắc mặt cậu tái nhợt như tờ giấy; người cậu vốn không có bao nhiêu khí lực, lại bị mất máu, bộ dáng lắc lắc lư lư, lại ra sức bổ nhào vào người Gin, vừa dùng sức đẩy khẩu súng chệch khỏi mục tiêu.

“Đoàng.” Một tiếng súng vang trên mặt cỏ trống trải, bùm bùm trong mưa, lập tức thức tỉnh rất nhiều người.

“Tôi nói rồi, cậu trốn không thoát đâu! Shinichi, cậu lại ngu xuẩn đến mức để người lợi dụng như vậy.” Tóc Gin vì mưa mà hoàn toàn dính trên gương mặt hắn, thật ra thân thể hắn cũng đang ở trong trạng thái kiệt sức, hiệu quả của kim gây mê càng khiến hắn mệt mỏi. Hắn vươn tay kéo cánh tay Shinichi, ôm toàn bộ thân thể thiếu niên vào trong lòng, đầu tựa lên vai của cậu.

“Cậu nói xem, tôi có phải nên thực hiện lời nói của tôi hay không? Nếu cậu lại bị tôi bắt được… Hử?” Gin nói một nửa, môi dán bên tai Shinichi.

Thân hình Shinichi run lên, cậu tất nhiên biết Gin muốn nói gì, chỉ là… Cậu theo bản năng giãy dụa, hiện tại cũng không phải trong phòng kia, thậm chí còn có người nhìn, tư thế như vậy, thật sự quá mức ái muội! Người đàn ông này thế nhưng bây giờ lại nói ra lời như vậy, thậm chí sau khi giết người, lại bắt đầu trêu chọc cậu.

Cậu vẫn biết, đối với suy nghĩ của Gin, cậu không có cách nào lý giải được, cũng giống như hiện tại.

Lúc này, bên ngoài khu giàu có Noosa, Akai cùng Hattori hai người ngồi trên xe máy. Chiếc xe chuyên dụng này được mua chủ yếu vì tốc độ cao, so với lúc đầu, nó càng thêm nhẹ nhàng và chạy tốt hơn.

Hai người đều mặc áo da ngồi trên xe, lúc này bởi vì mưa mà càng dính sát với người. Hattori tháo mũ trên đầu xuống, mũ bảo hiểm kia là bị bắt buộc đem theo, bởi vì người bên cạnh cậu nói, cho dù là mùa hè, bị thấm mưa cũng sẽ gây ra cảm mạo.

Nhưng mà, mưa lớn như vậy… Mũ bảo hiểm được cởi ra, lập tức “xoạt” một tiếng, nước bên trong chảy xuống đất. Cho dù đội mũ như vậy, bên trong cũng đã ướt đẫm. Còn cả áo da trên người, tuy gọi là áo da không thấm nước, nhưng mặc lâu trên người, trong cơn mưa kéo dài hơn ba giờ, hoàn toàn dính bết vào làn da. Cảm giác này thật giống như dán đầy băng keo lên người mình.

Hattori nhìn thoáng qua Akai Shuichi mang mũ bảo hiểm to đùng vẫn đang bất động, lau nước mưa trên mặt, hít sâu một làn không khí mát mẻ mà ở trong mũ bảo hiểm tuyệt đối không có. Rồi sau đó nhíu mi lại. “Lâu như vậy, không phải đã xảy ra chuyện gì chứ?”

Akai nâng mắt nhìn đồng hồ không thấm nước trên cổ tay. “Bây giờ là 9h20 phút, đã quá hai mươi phút rồi! Sau 30 phút, nếu vẫn không có động tĩnh gì, chúng ta liền vọt vào.” Akai Shuichi nói.

Lúc này anh đội mũ bảo hiểm, cũng không thấy được biểu tình trên mặt, nhưng theo hình tượng quen thuộc của anh mà nói, hẳn phải là nghiêm túc. Nhưng quả thật lúc này anh cũng đang khẩn trương, nhất là bên người anh còn có một đối tượng mà anh cần phụ trách.

Hattori gật gật đầu, rồi sau đó nghiêng đầu nhìn Akai Shuichi, thật lâu sau mới nói. “Chúng ta cùng nhau hành động.” Cậu có cảm giác Akai Shuichi đến lúc đó không chừng lại bắt cậu ở lại đây.