Liệp Bộ

Chương 64: Cuộc đào thoát lớn (2)

Shinichi tỉnh lúc sáng sớm, tối hôm qua tính ra cậu cũng ngủ sâu, trong lòng có lẽ khẩn trương, nhưng đầu óc lại hiểu rõ, nếu để ý quá mức, kết quả sẽ không tốt.

Hai ngày nay Gin cơ hồ đều không ở nhà, nếu đêm nay cũng không về, quả thật là có lợi đối với việc đào thoát của cậu. Cậu thật sự sợ hãi Gin, đó là một loại sợ hãi phát ra từ nội tâm, sợ hãi xung đột khi gặp mặt, sợ hãi gương mặt mình không tự chủ được mà biểu lộ ra cái gì.

Ngồi ở bên giường, người phụ nữ rất nhanh đã mang bữa sáng đến, biểu tình không có gì khác thường. Shinichi nhìn thời gian từng khắc từng khắc trôi qua, cũng không có cảm giác dài lâu, nhưng cũng không cảm thấy ngắn ngủi. Trong đầu thậm chí trống rỗng, vui sướng hay là lo lắng, đều không có, chỉ toàn là mờ mịt!

Sau khi kết thúc bữa trưa, ánh mặt trời có chút u ám, bầu trời tựa hồ nhiều mây, Shinichi dựa vào khung cửa nhìn trời, như thế này, là sắp mưa sao?

Mây càng lúc càng dày, sắc trời cũng càng lúc càng thâm trầm, Shinichi nhìn ra cánh cổng đen kịt, có lẽ là hơi nước trong không khí tăng lên, nhìn càng thêm rõ ràng.

Không lâu sau, một chiếc ô tô màu đen tiến vào, cả cổng lớn đều mở ra, tuy rằng cách một cửa sổ và cả cửa kính xe nên không thể thấy rõ được trong xe là ai, nhưng xem bộ dáng cung kính của bảo vệ là có thể biết. Người trở về, tất nhiên là Gin.

Shinichi chạm vào thành cửa thuỷ tinh, tay không tự chủ được siết chặt, sắc trời càng lúc càng đen!

Không lâu sau, mưa rơi xuống. Trời không có gió, tiếng mưa to lớn rơi trên cửa xổ nghe “lộp độp”. Có lẽ âm thanh này khiến Shinichi không nghe được âm thanh mở cửa, hoặc chỉ đơn thuần là cậu không muốn quay đầu.

Một đôi tay to lớn vòng qua eo, nhẹ nhàng dùng sức một cái liền kéo Shinichi rời khỏi cửa sổ, tấm lưng gắt gao tựa vào trong lòng người ở phía sau.

Cảm giác tựa lưng vào lòng người mà mình không tín nhiệm thật sự rất khác thường, nhưng lúc này Shinichi không có giãy dụa, chỉ hơi nhíu nhíu mi.

“Còn 7 ngày nữa là trò chơi chấm dứt, cậu đã bắt đầu hành động chưa? Shinichi?” Giọng Gin thản nhiên không nghe ra được cảm xúc nào, hắn tựa hồ rất quen thuộc với việc nói chuyện bên tai Shinichi.

Cảm giác ngứa ngứa bên tai khiến Shinichi giật giật đầu. “Có lẽ đi!” Một lát sau Shinichi mới nói ra ba chữ này. Cậu tận lực khiến biểu tình của mình bảo trì bình tĩnh…

“Cậu đang sợ hãi sao?” Gin nắm một bày tay của Shinichi. “Cậu xem, đang run rẩy. Cậu sợ tôi, phải không?”

Shinichi không biết có phải Gin đã phát hiện gì không nên mới nói như vậy… Kỳ lạ, giọng điệu kia giống như là mang ảo giác dịu dàng.

Shinichi mím chặt môi, nói càng nhiều, sẽ sơ hở càng nhiều. Mà Gin tựa hồ cũng không định bức cậu nói cái gì, chỉ ôm cậu như vậy, nhìn những giọt mưa không ngừng rơi vào cửa sổ, âm thanh kia càng lúc càng dày đặc.

Sau đó Gin rời đi, thậm chí không có hành động gì giống với thường ngày. Shinichi ngồi ở mép giường, cậu cũng không biết hiện tại Gin đang bận rộn cái gì? Tổ chức to lớn đến mức nào? Cậu không biết.

Buổi chiều sáu giờ, người phụ nữ đúng giờ mang đồ ăn đến phòng Shinichi, rồi sau đó ra ngoài như thường lệ. Có lẽ vì Gin đã trở về, trong lòng Shinichi vốn mờ mịt, bắt đầu có cảm giác khẩn trương, nếu lúc này không thành công, không chừng tất cả bọn họ đều sẽ bị mắc kẹt ở nơi này.

Cậu đi vào nhà vệ sinh, chỗ đó không có máy ghi hình, nhưng cũng trống trải đáng sợ, ngoại trừ các vật dụng cơ bản như bồn tắm, bồn rửa mặt… thì không hề có bất cứ vật nào có khả năng tấn công được.

Từ ống bơm nước lấy ra một túi nhựa, Shinichi thoáng do dự rồi mở ra…

Bảy giờ ba mươi tối, Shinichi mặc áo choàng trắng, tóc của cậu hơi hơi ẩm ướt, trên cổ cũng có những giọt nước. Một bàn tay cậu nắm chặt, một tay còn lại nhẹ nhàng đặt trên mép giường.

Cậu ngửa đầu nhìn những vệt nước không ngừng trượt xuống trên cửa sổ thuỷ tinh, có lẽ vì ở Úc đã nhiều ngày không mưa, trận mưa này lại kéo dài thật lâu. Lúc này mưa cũng nhẹ bớt, nhưng vẫn tí ta tí tách như cũ rơi xuống.

Tiếng cửa phòng bị đẩy ra khiến Shinichi xiết chặt bàn tay lại. Người đàn ông chậm rãi đi đến bên người cậu.

Một làn hương rượu tràn ngập chóp mũi Shinichi. Cậu hơi nghiêng đầu, có thể thấy được biểu tình người đàn ông có chút khác biệt so với bình thường.

Gin tựa đầu vào bờ vai nhỏ bé của Shinichi, động tác như vậy thật sự rất kỳ quái. Hình thể hai người chênh lệch, động tác tưởng chừng đơn giản này lúc thực hiện vẫn có chút khó khăn.

“Shinichi, cậu không trốn được đâu, hiểu không? Chim chóc được nhốt trong lồng. Cho dù chạy được, chim kia cho dù là gương mặt, hay mùi vị, cũng đã hoàn toàn khác biệt.” Gin như say rượu, lè nhè nói.

Shinichi nhíu mày, không nói gì. Ý tứ của lời này là gì, cậu tựa hồ hiểu được, lại dường như không.

Bàn tay ở mép giường chậm rãi mở ra, chậm rãi di động, rồi ở khoảng cách chỉ cách Gin vài milimet thì dừng lại.

Ở giữa hai ngón tay, một chút sáng bạc dưới ánh đèn cũng không rõ ràng. Đúng vậy, kim gây mê, nhưng mà không thể sớm động thủ, bằng không hiệu quả gây mê sẽ trở nên vô ích.

Gin tựa vào người Shinichi thật lâu sau cũng không động đậy, như là ngủ mất, hơi thở của hắn rất nóng. Mái tóc vàng kim bởi vì động tác của hắn mà trượt xuống trên vai, che cả khuôn mặt.

Shinichi trong lòng dự tính thời gian, ước chừng sắp 8 giờ, mưa tựa hồ cũng ngừng, giọt mưa đánh vào cửa sổ thuỷ tinh càng ngày càng ít.

Sau một thời gian dài không nhúc nhích, Shinichi giật giật cổ, vai cậu bị đè nặng, đau nhức.

Mà lúc cậu vừa động như vậy, người đàn ông tựa vào vai cậu lại ngồi ngay ngắn lại. Động tác này đột nhiên quá nhanh. Shinichi không khỏi xoay đầu qua…

“Ư ư…” Môi bị cắn, Shinichi theo phản xạ muốn lùi đầu, nhưng bàn tay không biết từ khi nào đã đặt sau ót, hoàn toàn giữ chặt đầu cậu, chỉ có thể bị động thừa nhận, nụ hôn sâu nóng cháy, rực lửa mang theo hơi rượu kia.