Liệp Bộ

Chương 63: Cuộc đào thoát lớn (1)

“Này, anh xác định là có thể?” Sáng sớm liền cùng Akai Shuichi đi ra ngoài mua một đống đồ dùng vật liệu, lúc này Hattori ngồi đối diện với máy điều hoà trong phòng, vừa hỏi người đang đi đến phòng vệ sinh.

Đã qua hơn một giờ, vốn dĩ cậu một thân mồ hôi muốn tắm nước lạnh cho thoải mái, nhưng hiện tại mồ hôi trên người cậu đều kết thành muối, người trong phòng vệ sinh còn chưa ra.

“Rất nhanh sẽ xong, cậu chờ một chút.” Trong phòng vệ sinh, Akai Shuichi gắn mặt nạ vừa được làm tốt lên, quần áo trên người cũng thay đổi.

Hattori lấy tay cào cào ở trên người, đông cào một cái, tây cào một cái, mồ hôi trên người khiến cậu khó chịu, khiến cậu có chút nóng nảy.

Rốt cuộc sau nửa giờ, cửa phòng vệ sinh mở ra.

“Tôi nói cuối cùng anh cũng chịu ra, tôi nghĩ là anh…” Hattori nói ngang đây liền im lặng, cái miệng cậu khẽ nhếch, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin được, người đứng ở cửa… Cậu cũng chưa từng biết hoá trang lại có thể khiến một người hoàn toàn thay hình đổi dạng đến như vậy.

Những nơi trên người khác với ông già được quần áo rộng rãi che mất, bộ phận tất yếu phải lộ ra, khuôn mặt kia hoàn toàn giống như đúc, mà nếp nhăn trên tay, thậm chí đất bẩn lưu lại trong móng tay, đều được cẩn thận tỉ mỉ bắt chước.

“Nhìn dáng vẻ của cậu, xem ra tôi lần này coi như đã biến hình thành công.” Akai Shuichi nói, trên cổ anh mang theo thiết bị biến giọng của tiến sĩ Agasa, ngay cả giọng nói cũng hoàn toàn không khác biệt với ông già kia.

Trên thực tế Akai và Hattori lúc này xem như có chút ngoài ý muốn, cả ngày hôm qua hai người ngồi canh giữ bên ngoài khu nhà giàu, thật vất vả chờ được ông già dọn vệ sinh kia, liền bắt người lại, đây chính là việc trái pháp luật. Hai người luôn nói chuyện pháp luật, có thể làm ra chuyện như vậy, hi sinh coi như không ít. May mà ông già kia cũng có chút kinh nghiệm, liếc mắt một cái liền nhìn ra hai người cũng không phải là người làm chuyện xằng bậy. Hattori dùng tiếng Anh nói chuyện với ông già, ông ấy thế nhưng lại đồng ý hợp tác.

Vì vậy nguyên đêm hôm qua, ông lão kể lại thói quen ngày thường, cùng với hoàn cảnh của các hộ nhà giàu cũng nói qua một lần. Mà bọn họ cũng miêu tả địa phương của Shinichi cho ông già, ông nghĩ lại một lúc liền nhớ được. Cũng nói rõ vị trí cụ thể, tuy theo lời ông già nói, địa phương kia tuy canh phòng cẩn mật, nhưng vẫn khiến hai người cao hứng một phen. Quả thật như vậy bọn họ có thể rút ngắn thời gian, hiện tại bọn họ cần tranh thủ trước ngày thứ ba giao đồ đạc Shinichi muốn đến tay cậu ta.

Hai người tối hôm qua một đêm không ngủ, hôm nay sáng sớm liền đi ra ngoài mua sắm chuẩn bị vật liệu, nhưng mà bây giờ cũng không cảm thấy thật sự mệt mỏi.

“Rất thành công!” Nghẹn thật lâu, Hattori mới nói, trên mặt lại vẫn tràn đầy vẻ không thể tin, như thế nào có thể cả khí chất trên người và ánh mắt cũng thay đổi được?

Về phần Shinichi, sau một bữa tối dưới ánh nến khó hiểu, liền bị mang vào phòng. Lúc thân thể bị thô lỗ ném lên giường, cậu dựa vào sức lực ban ngày tích tụ được, lập tức ổn định tinh thần đứng lên. Chỉ tiếc cậu vừa mới bò dậy, Gin đã cởi áo choàng tắm, buộc cậu dính chặt ở trên giường.

Shinichi nhìn Gin ở phía trên cậu, thân thể đấu tranh một chút, nhưng cuối cùng vẫn buông tay, biết rõ giãy dụa chỉ nhận được kết quả thảm hơn, còn không bằng cứ như vậy, có lẽ còn có thể giữ lại cho mình một hơi.

Nhắm mắt lại, giống như một chú cừu đang đợi làm thịt, chiếc cổ mảnh khảnh hơi ngẩng lên, phía trên da còn sót lại một số vết xanh hồng lấm tấm.

Ánh mắt Gin lưu luyến ở chiếc cổ kia hồi lâu, vươn tay xoa mặt Shinichi, nhìn đôi mi bởi vì động tác của mình mà kịch liệt run run. Ngón tay nhẹ cào bờ môi khô nứt, một tầng da cùng ngón tay ma sát, lưu lại cảm giác ngứa nhẹ.

Shinichi cảm thụ được bàn tay kia, từ hai má đến cổ, rồi sau đó càng thâm nhập, thân thể cậu không tự chủ được mà run rẩy. Cậu thậm chí nghĩ bản thân có nên vận sức chờ phát động hay không, trong lúc người đàn ông không có phòng bị mà công kích, nhưng mà mấy ngày nay thật sự cho cậu biết, nếu muốn đợi giờ khắc hắn ta không phòng bị, khi đó có lẽ cậu đã chết ngất rồi.

Sau vuốt ve đằng đẵng và hôn môi, sau một loạt hành động có thể gọi là dịu dàng thân mật, trong sự kinh ngạc của Shinichi, chuyện cậu nghĩ sẽ phát sinh cũng không xảy ra, người đàn ông chỉ đem hai tay hai chân cậu ôm vào lòng, khiến lưng cậu gắt gao dựa vào lồng ngực của hắn.

“Ngươi… Ư!” Shinichi muốn chất vấn người đàn ông đến cùng định làm cái gì, nhưng một bàn tay hắn triệt để không cho cậu lên tiếng được, tay kia cầm lấy bộ phận yếu ớt nhất của cậu, tinh tế chơi đùa.

“Nếu cậu không muốn ngủ, tôi cũng không để ý mà cùng cậu chơi đến hừng đông, Shinichi!” Thanh âm tựa vào bên tai rất thấp, hoàn toàn là giọng gió, nhiệt khí cùng với thanh quản hơi hơi chấn động phát ra âm thanh, khiến tai Shinichi một trận ngứa ngáy.