Liệp Bộ

Chương 62: Trò chơi (4)

Lúc điện thoại di động của Akai Shuichi vang lên, trong đêm có chút đột ngột khiến hai người trong phòng cả kinh.

“Có phải tên Shinichi kia hay không?” Hattori lập tức hỏi, gương mặt vốn chán nản lại bắt đầu có tinh thần.

Akai lấy điện thoại di động ra, khẽ nhíu mày nhìn, là số lạ, vốn dĩ bởi vì an toàn anh không nên nhấc máy, nhưng trong tình huống hiện tại, nói không chừng thật sự là Shinichi gọi đến. Vì vậy bắt máy, bật loa ngoài, nháy mắt với Hattori.

“Akai Shuichi, tôi là Shinichi Kudo.” Bởi vì nhiễu đường truyền nên giọng nói có chút sai lệch, nhưng vẫn có thể nhận ra giọng Shinichi còn suy yếu khó nhọc như trước.

“Shinichi, tên nhóc này, đây là làm sao?” Sắc mặt Hattori khẽ biến, lo lắng hỏi. “Tớ đã nói với Ran, đưa cậu bình yên về nhà.”

“Haha, tớ không sao!” Lúc này Shinichi nằm tựa trên giường, sắc mặt trắng bệch của cậu chẳng khác gì tấm chăn màu trắng bên dưới, chỗ phía sau sưng đỏ rất nhiều, cho dù không bị rách da, cũng là đau đớn dị thường, cho dù đang nằm, nhưng chỉ cần thoáng động đậy, cũng giống như bị kim đâm vào.

“Tôi đã biết chỗ của Haibara Ai! À, xem ra lần này không nhờ hai người hỗ trợ là không được.” Như lầm bầm lầu bầu, Shinichi tiếp tục nói.

“Thằng nhóc này, nói cái gì đấy! Tớ ở đây đã muốn mốc meo rồi! Nói mau, bọn tớ giúp cậu như thế nào, tên Akai Shuichi này chẳng để tớ làm gì hết.” Hattori nói, cũng không quên oán giận một câu với Akai.

Shinichi nghe được, trên mặt không tự giác nở nụ cười, Hattori ngày thường xem như cũng ổn trọng, chỉ là tính tình có chút nôn nóng, thời gian dài như vậy cứ bắt cậu ta chờ đợi, cái gì cũng không được làm, quả thật là làm khó cậu ấy. Đương nhiên Akai có thể thuyết phục Hattori chờ đợi được cũng là có năng lực lắm rồi.

Akai cũng không để ý Hattori “nói xấu” mình, nghiêm túc hỏi: “Cậu đã chuẩn bị tốt chưa? Không cần để ý vấn đề của tôi, đây vốn là lựa chọn tất yếu giữa tôi và Gin.”

“Ừ.” Shinichi lên tiếng, trong lòng lại không thể gật bừa, thật lâu sau mới nói. “Ở trong này có người giúp đỡ tôi.”

“Người nào?” Akai Shuichi hỏi.

“Biệt hiệu trong tổ chức là Perry, anh biết không? Hình như bất hoà với Gin, đương nhiên cũng có thể là do Gin thiết kế, nhưng theo quan sát mấy ngày nay của tôi, hẳn là không phải.” Nếu không Gin sẽ không hỏi như vậy lúc nãy, cũng không tức giận như thế, hắn ta có thể hoàn toàn không quan tâm, bằng không vở kịch này cũng quá mức hoàn hảo đi.

“Perry? Chưa từng nghe qua, nhưng có thể cũng không phải thành viên ở trung tâm tổ chức, thành viên bên ngoài quá nhiều, lúc trước tôi tiếp xúc cũng có hạn, nhưng mà người có tâm lý nghịch phản trong tổ chức cũng không phải là ít. Tôi nghĩ cái loại quản lý mất nhân tính như vậy thật là thất bại.” Akai nhịn không được không đồng tình, nhất là tổ chức vì sự sạch sẽ của thành viên, thậm chí yêu cầu cha giết con, vợ giết chồng… Như vậy không đảm bảo được sẽ không xuất hiện dị đoan.

Shinichi nghe được như vậy, lên tiếng, “Hiện tại hai người hãy nghe tôi nói, kế hoạch tiến hành đại khái sẽ là ba ngày sau…”

“Ba ngày!?” Hattori Heiji kinh ngạc sợ hãi kêu một tiếng, “Có phải quá gấp gáp hay không?” Vốn dĩ vẫn án binh bất động, hiện tại lại hành động nhanh như vậy, cậu thậm chí còn chưa biết kế hoạch là gì!

Mà Akai hiển nhiên nghĩ giống Hattori. Ba ngày, quả thật có chút đột ngột.

Shinichi cười khổ một tiếng, cậu làm sao không có cảm giác như vậy được, nhưng mà…

“Chúng ta chỉ có chừng đó thời gian, người phụ nữ kia nói, ba ngày sau, sẽ quét dọn giúp tôi một bộ phận cản đường…”