Liệp Bộ

Chương 61: Trò chơi (3)

Hattori ở trong khách sạn có chút nôn nóng, từ cuộc gọi lần trước của Shinichi, bọn họ vốn chưa có hành động gì, nhưng từng ngày từng ngày chờ đợi như vậy cũng không phải là biện pháp!

“Này, xem ra tên Shinichi kia sẽ không tìm chúng ta hỗ trợ đâu! Anh nghĩ nên làm cái gì bây giờ?” Hattori ngẩng lên khỏi giường, nói với người đàn ông đang đứng ở bên cạnh.

Akai Shuichi hơi hơi bĩu môi, tựa hồ là đang suy nghĩ, lúc Hattori sắp bùng nổ mới nói, “Cậu ta nếu đến bây giờ vẫn không có biện pháp trốn đi, thậm chí gió êm sóng lặng, như vậy nhất định sẽ tìm chúng ta hỗ trợ. Tôi nghĩ giờ phút này cậu ta nói không chừng đang suy nghĩ, nên để chúng ta hỗ trợ như thế nào, cũng sẽ không khiến chúng ta bị Gin bắt!” Giọng điệu bình thản, mang theo vài phần tựa hồ là đăm chiêu.

Hattori Heiji không hề nghĩ đến điểm này sao? Tất nhiên cũng không phải, chỉ là lâu như vậy, tính tình cậu vốn có chút nôn nóng, cũng chính là muốn tìm một người đến thuyết phục cậu mà thôi.

Akai vẫn nhìn ngoài cửa sổ như trước, cứ tiếp tục như vậy, quả thật không phải là biện pháp! Nhưng mà Shinichi vẫn chưa liên hệ với bọn họ, nếu bọn họ cứ tùy tiện hành động mà phá hủy kế hoạch của cậu ta, cũng là uổng công, cho nên, chỉ có thể chờ.

Lúc Shinichi mở mắt ra đã là hai ngày sau khi Gin chỉa súng vào cậu, nói cách khác cậu đã hôn mê hai ngày một đêm. Vốn là cơ thể có chút kinh hoảng quá độ, lại bị hành hạ một đêm, cũng có thể hiểu được.

Mất nước, sốt cao! Có lẽ chưa chết cũng là may lắm rồi.

Hơi hơi giật giật tay, tay phải có chút đau đớn, cậu cúi đầu liền thấy chỗ đó cắm kim tiêm, bên giường cậu có một cái giá sắt, trên giá treo một bịch chất lỏng hẳn là đường glucô.

Cổ họng khô rát khiến cậu cảm thấy rất khó chịu, có thể là bởi vì sốt cao, hô thấp của cậu cũng không thuận. Mỗi khi thở, vì cổ họng bị nhiễm trùng, đều phát ra tiếng vang hộc hộc.

Rõ ràng là muốn cậu chết, không phải sao? Cần gì phải phiền toái cứu cậu nữa.

Buổi tối kịch liệt hôm đó, không hề ngừng lại, bị xỏ xuyên đến chỗ sâu nhất. Loại lực đạo này, cậu thật sự nghĩ cậu sẽ chết trên giường, trên thực tế cậu càng hi vọng chết dưới súng của người đàn ông kia, như vậy ít nhất cũng có vài phần tôn nghiêm.

Nhưng vô luận như thế nào, hiện tại tỉnh lại, vẫn hi vọng có thể kéo dài hơn, nếu không phải chân chính bị giết thì cũng không muốn vô duyên vô cớ mà chết bây giờ!

Có lẽ vì giá truyền dịch, bức màn trắng bên giường đã được đem đi, Shinichi nhìn trần nhà chạm trổ tinh xảo. Đã không chờ được nữa… Trong lòng cảm thán như thế! Cho dù là sắc mặt tái nhợt của Haibara hay là hoàn cảnh của mình, tựa hồ đã đến cực hạn!

Cửa bị đẩy ra, Shinichi nhìn trần nhà không động đậy, tiếng bước chân chậm rãi lại gần cậu, đến bên giường mới ngừng lại.

“Không ngờ là cậu còn sống!” Thanh âm phụ nữ cứng ngắc lại mang theo một tia kinh ngạc, “Xem ra Gin đối với cậu không tệ.” Người phụ nữ kết luận như thế.