Liệp Bộ

Chương 60: Trò chơi (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Shinichi đi theo phía sau người phụ nữ kia, liền thấy cô ta đi vòng quanh nhà, đến một nơi tối tăm, đối diện là bức tường, cũng là đường cùng. Cậu nhìn hành lang nhô ra phía sau, cũng nhìn hướng đi của người phụ nữ.

Nữ giúp việc đột nhiên ngồi xổm xuống, cũng không biết là mân mê cái gì trên mặt đất. Thời điểm đứng lên lại nắm một chiếc nhẫn bạc, nối với nhẫn bạc là một sợi xích. Cô ta bỗng nhiên dùng lực, thảm cỏ bên chân cô ta thế nhưng lại nâng lên một chút!

Là tầng hầm dưới đất! Shinichi thầm nghĩ, ngẫm lại cũng đúng, ngôi nhà được bảo vệ nghiêm ngặt như thế này, làm sao có thể không có tầng hầm, nhưng mà không ngờ lại cẩn mật như thế. Nếu không có người phụ nữ này dẫn đường, chỉ dựa vào bản thân mà tự tìm, có lẽ không có khả năng.

Người phụ nữ nâng thảm cỏ lên, lộ ra một lối vào tối đen như mực, nhưng cô ta không lập tức đi xuống dưới, mà lại bỗng nhiên quay đầu, nhìn về hướng Shinichi đang núp ở sau lan can.

Shinichi lập tức lùi đầu về phía sau, cả lưng dựa vào lan can. Vừa rồi, đôi mắt vàng kim của người phụ nữ, cơ hồ là nhìn thẳng cậu, cậu không xác định được cô ta có thấy mình hay không, nhưng mà…

Lúc lò đầu ra lần nữa, đã không còn bóng dáng người phụ nữ, mà lối vào tầng hầm cũng không được đóng kín, cứ như vậy rộng mở, như là đang gọi mời…

Trong lòng đánh giá, cậu cũng không phải là người sợ phiền phức, liền đi về phía lối vào hầm. Đi xuống phía dưới, ngoại trừ một màn tối đen cùng với các bậc cầu thang liên tiếp, cái gì cũng không thấy được.

Shinichi cũng không có băn khoăn gì, tuy biểu tình của nữ giúp việc kia lại có chút quái dị.

Theo cầu thang đi xuống dưới, là một lối đi chật hẹp, nhờ vào ánh sáng từ phía trên đầu có thể thấy được các chân đèn ở hai bên lối đi, chỉ là lúc này lại không được bật lên.

Ở dưới lòng đất, tựa hồ mỗi một thanh âm nhẹ đều sẽ bị khuếch trương vô cùng lớn, hơi thở của mình, tiếng bước chân, rõ ràng đã cố gắng nhẹ nhàng nhất, lại vẫn vang lên rõ ràng khiến người ta kinh hãi.

Trong hốt hoảng nghe được âm thanh truyền đến, tựa hồ là nữ giúp việc kia, liền nghe cô ta nói một câu: “Ăn cơm!” Giọng điệu cứng ngắc không có gì khác biệt khi nói với Shinichi.

Cũng không có nghe được thanh âm đáp lại, nhưng Shinichi rất chắc chắn, người bị nhốt tại nơi này tất nhiên là Haibara Ai. Mà người giúp việc kia vì cái gì muốn làm như vậy, để cậu đến nơi này, chẳng khác nào là đang… giúp cậu!

Đường đi không dài lắm, bước chân Shinichi sau khi nghe được tiếng người lại càng nhanh hơn. Lúc rẽ vào một góc, rốt cục thấy được bóng người của nữ giúp việc kia.

Người phụ nữ kia đứng bên cạnh cửa sắt, cửa sắt có hai cánh cửa, một là để dùng đưa thức ăn, một cái khác là để quan sát người, khá giống với các nhà tù cổ xưa trong quá khứ.

Shinichi chậm bước lại, dù sao cậu còn chưa biết được người phụ nữ này thật sự muốn gì, lại thấy tay cô ta bỗng nhiên chuyển động, một thứ gì đó bay ra khỏi ta cô ta.

Shinichi nhìn theo hướng vật đó bay, hoá ra là một máy ghi hình, cậu lập tức quay đầu nhìn xem.

“Chỉ có một cái như vậy!” Nữ giúp việc đột nhiên nói: “Vật này chỉ có thể làm nhiễu máy ghi hình trong nửa tiếng.” Người phụ nữ nói xong, dọn dẹp bàn ăn, lập tức đi về phía Shinichi.

Shinichi nhìn gương mặt vẫn không biểu cảm của người phụ nữ, có chút kinh ngạc, cuối cùng mở miệng hỏi, “Vì sao lại làm như vậy? Cô là ai?” Cậu thậm chí cả tên người phụ nữ này cũng không biết.

Nữ nhân mắt vàng bỗng nhiên nhìn về phía Shinichi, khoé miệng thế nhưng chậm rãi nhếch lên, đó là một biểu tình kỳ quái, có thể xem là đang cười, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn không có ý cười, cơ mặt và những bộ phận cơ thể khác cũng không có chuyển động nào.

“Cậu chỉ cần biết rằng, nếu cậu muốn chạy trốn ra ngoài, có lẽ tôi có thể giúp cậu!” Người phụ nữ cứng nhắc nói, liền đi thẳng về phía trước.

Shinichi xoay mình, nói với bóng dáng của người phụ nữ, “Cô có điều kiện gì!?” Cái gọi là vô duyên vô cớ giúp đỡ, thậm chí là trong tình huống nguy hiểm như vậy, kết cục của việc phản bội tổ chức, đã rất có nhiều người trở thành ví dụ.

“À.” Người phụ nữ cười lạnh một tiếng, liền tiếp tục đi ra ngoài.

Shinichi nghĩ rằng không có được đáp án, liền đi thẳng về phía căn phòng đá kia, lại vào lúc này, giọng nói xa xăm vang lên trong tầng hầm, giống như một giấc mộng.