Liệp Bộ

Chương 55: Nghĩ cách cứu viện (1)

Shinichi không ngừng chạy, cậu không biết đây là nơi nào, phía trước đều là bóng đêm, mà quay về phía sau cũng là đen tối, thậm chí ngay cả nơi chính mình đang đứng cũng… Nhưng mà giờ phút này cậu ngoại trừ chạy, cũng không biết phải làm cái gì… Cậu muốn trốn thoát, nhưng, trốn thoát điều gì?

Vươn tay, trong bóng đêm ngay cả ngón tay của mình đều nhìn không được! Mờ mịt xoay đầu, nhưng cho dù ở nơi nào cũng là đêm đen vô tận!

Bước chân vẫn tiếp tục không ngừng đi về phía trước, dường như chỉ có như vậy, cho dù là đi không mục đích, cũng là một loại cứu vớt!

Trong hỗn loạn, Shinichi nằm ở trên giường, đôi mi theo ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu trên mặt cậu, mà không ngừng nhíu chặt lại rồi mở ra, rồi sau đó nhíu mạnh hơn!

Dưới ánh nắng, sắc mặt cậu tái nhợt, chiếc cằm vốn thon nhọn, dường như chỉ trong một đêm mà gầy đi rất nhiều, trên trán cậu tràn đầy mồ hôi… Hai chân không ngừng co rút, hiển nhiên cậu vẫn đang mắc kẹt trong cơn ác mộng.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng bị mở ra, Gin đứng ở cửa, tựa hồ nói với người giúp việc bên cạnh vài câu, liền vào phòng.

Shinichi vẫn giữ nguyên tư thế nằm như khi hắn rời đi, bê bối trên người không thể che giấu được dưới ánh mặt trời, chất lỏng giữa hai chân đêm qua hơn phân nửa đã khô lại trên đùi cậu, nhìn qua có vài phần chật vật.

Gin trong miệng “hừ” một tiếng, biểu tình trên mặt không đổi, đi tới bên người Shinichi, nhìn biểu tình trên mặt cậu không ngừng biến hoá, nhưng mỗi một vẻ mặt đều tựa hồ không thoát nổi hai chữ thống khổ!

Ma xui quỷ khiến khiến Gin vươn tay chạm vào hai má Shinichi, lại bị gương mặt nóng rực kia làm cho cả kinh.

“Xem ra tôi vẫn còn xem trọng cậu, Shinichi Kudo!” Nói như vậy bên miệng lộ ra một nụ cười, sau đó vươn tay ôm người đứng lên.

Tựa hồ chấn động như vậy khiến miệng vết thương đau đớn, Shinichi trong vô thức tự nhiên cũng sẽ không nhẫn nại, liền cúi đầu rên một tiếng.

Gin cúi đầu nhìn cả khuôn mặt thiếu niên bởi vì đau đớn mà vặn vẹo tựa hồ là cảm giác rất thú vị, cũng ước lượng thiếu niên trong lòng, rất nhẹ!

“Ư ư…” Quả nhiên Shinichi lập tức hơi hơi mở miệng, hừ hừ rên lên hai tiếng, mồ hôi lạnh trên trán chảy càng nhiều hơn!

Sau một đường, Gin ngược lại không có dùng thủ đoạn ép buộc gì, mà là trực tiếp đi vào bể.

Gin vốn hay tắm vào buổi sáng, tuy rằng hiện tại cũng chưa phải là sáng sớm.

Bể tắm không tính là lớn, lại rất sâu, chiều rộng ước chừng khoảng ba mét, chỗ sâu nhất trong bể ước chừng sâu khoảng hai mét.

Bên cạnh bể có cầu thang với độ dốc không lớn, Gin cởi áo ngủ liền ôm thiếu niên trong lòng xuống dưới. Đối diện hắn là một vòi nước được mở lên tối đa, cơ hồ có thể thấy được nước trong bể không ngừng dâng lên.

Hơi nước trắng bốc lên khiến toàn bộ phòng tắm đều trở nên mơ hồ, Gin đi xuống vài bước liền ngồi xuống, sau khi ngồi mực nước ước chừng ngang ngực hắn, đối với thiếu niên trong lòng thì nước đã dâng lên tận cổ.