Liệp Bộ

Chương 53: Bắt được (3)

Shinichi vươn tay “bộp” một tiếng đẩy tay Gin ra, cậu quả thật cảm thấy sợ hãi, lại không đến mức ngay cả cử động cũng không thể.

“Ngươi đến cùng muốn làm cái gì? Bản đồ kho báu? Ngươi đã có nhiều thứ như vậy, thậm chí có thể khống chế được rất nhiều người, ta không nghĩ ngươi lại quan tâm đến bản đồ kho báu, huống hồ sự tồn tại của kho báu kia còn chưa được xác định.”

Shinichi nói, đầu óc dần trở nên thanh tỉnh liền bắt đầu phân tích toàn bộ.

Tổ chức này có bao nhiêu cường đại? Chỉ dựa vào căn phòng này, tuy mới là một góc, nhưng có thể liên hệ được diễn viên nổi tiếng, thậm chí là tước sĩ của quốc gia, cũng có thể suy đoán được, đó không phải điều mà cậu có thể dễ dàng định luận. Cậu không biết được địa vị của Gin trong tổ chức, nhưng phòng ở như vậy, kết cấu như vậy, những người giàu nhất trên thế giới cũng chỉ ngang đó.

Gin nhìn tay mình bị đẩy ra, tựa hồ cũng không để ý, cười lạnh một tiếng: “Vậy cậu cảm giác tôi muốn làm cái gì, hử?” Phương thức nói chuyện như vậy, ở trong bầu không khí như thế này, có vẻ rất kinh dị.

Shinichi suy nghĩ một lát, trên trán lấm tấm mồ hôi, rồi sau đó tựa hồ có được sự quyết liệt nhất. Quả thật, nếu người cũng đã ở trong tay bọn chúng, cậu tựa hồ cũng không còn gì mà cố kỵ.

“Có lẽ là đang chuẩn bị một âm mưu quy mô toàn thế giới, cũng có thể cái gì cũng không có…” Đây là suy đoán trong lòng cậu.

Trước đây cậu đã từng nghĩ, tổ chức đang bí mật hành động, các thành viên trong tổ chức trải rộng khắp nơi vơ vét tài sản, rồi sau đó bọn họ thay đổi mục tiêu thành kho báu. Tất cả mọi thứ quả thật đều biểu thị tổ chức đang có một âm mưu lớn, cần một khoản tiền khổng lồ, chuyện này tất nhiên là một âm mưu cực kỳ đáng sợ, thậm chí sẽ liên luỵ toàn thế giới.

Nhưng nếu nói là như vậy, giờ phút này hẳn tổ chức đã bắt đầu bố trí, tuy cậu cũng chưa tiếp xúc quá lâu với tổ chức, lại hoàn toàn không cảm giác được bất cứ âm mưu bí mật nào. Chỉ là đơn thuần trừng trị kẻ phản bội, sống mái với FBI, cơ hồ đều tiến hành ngoài mặt, nếu thực sự có âm mưu bí mật gì đó, hành vi như vậy không thể nghi ngờ là quá mức kiêu ngạo ương ngạnh.

Nhất là hiện tại, nếu thật sự cần đầu óc của cậu để tìm ra kho báu, như vậy vì sao phải đưa cậu đến nơi này? Thậm chí cũng chưa nhắc tới kho báu dù chỉ một từ.

Cái loại cảm giác này, cũng như lúc trước ở trong căn phòng tối cho cậu nhìn thấy mảnh bản đồ kho báu, như là một mồi nhử, dụ cậu từng bước đến chống đối với bọn người Gin, giống như đang bị Gin chơi đùa, mà tổ chức chân chính, tựa hồ vẫn vận hành rất vững vàng. Nhưng thật sự giả thuyết thứ hai này cũng chỉ là vô căn cứ, cho dù vào lúc này, Shinichi vẫn không dám chân chính xác định.

“Cái gì cũng không có?” Khoé miệng Gin nở một nụ cười, dường như khinh thường dường như kinh ngạc, “Có lẽ quả thật cái gì cũng không có, nhưng mà hiện tại thì ngược lại, không nghĩ tới, xem cậu là món đồ chơi quả thật quá khinh thường cậu, thám tử nhí!” Gin lùi ra sau vài bước, nhìn Shinichi, trong mắt mang theo nét sắc bén, giống như dã thú cực đói đang hưng phấn sau khi nhìn thấy con mồi.

Shinichi ngẩng đầu, kinh ngạc khiến cậu xem nhẹ khác thường trong đôi mắt Gin, người đàn ông vừa rồi không hề phủ nhận, nói cách khác, quả thật cái gì cũng… không có?

Chỉ là vui đùa, chỉ là trò chơi? Tâm cơ lo lắng cuối cùng nhận được kết quả như vậy, Shinichi trong lòng cười khổ, đồng thời cũng cảm thấy, người đàn ông kia, chỉ muốn vui đùa liền xem thường cả mạng người, cả luật pháp, vô cùng ác độc. Có lẽ người đàn ông kia trong suốt trò chơi, chỉ coi đây là một trò tiêu khiển vui vẻ, nhưng mà đối với cậu mà nói, lại chỉ cảm thấy hoàn toàn đáng sợ.

“Cậu đang suy nghĩ cái gì? Làm sao để trốn được? Hay là, tôi là ai?” Gin nhìn chăm chú biến hoá trên mặt Shinichi, đó là sự chịu đựng bị áp chế đồng thời nhận thức được điều gì đó.

“Ngươi là ai?” Shinichi hỏi, “Quý ông kia là người như thế nào? Các người có quan hệ gì?”

Shinichi vừa nói xong, liền thấy thần sắc trên mặt người đàn ông kia càng thêm kiêu ngạo càn rỡ.

Gin lớn tiếng cười, cười thật tuỳ ý, thật lâu sau mới ngừng lại nói: “Cậu thật sự làm tôi không tưởng tượng được, lúc này xem ra tôi sẽ có một đoạn thời gian thật dài không bị nhàm chán.”