Liệp Bộ

Chương 51: Bắt được (1)

Lúc đoàn người Ran đi vào hội trường, đã có người kiểm tra đường dây dẫn điện. Tựa hồ là phát hiện cái gì, hai công nhân ghé tai lại nói vài câu.

“Xin chào, xin hỏi các anh có nhìn thấy một cậu bé, đại khái cao chừng này, mang kính mắt không?” Ran vươn tay ước chừng độ cao với hai công nhân.

Trong đó một công nhân lắc lắc đầu với cô, tiếp theo nhìn dây điện trong tay thở dài.

“Sao vậy ạ?” Nhìn ra dị thường, Ran tuy rằng trong lòng lo lắng cho Conan, lại vẫn hỏi thêm một câu.

“Trẻ con bây giờ thật quậy phá, cô xem đây này, rõ ràng có người cắt đứt. Cô xem, nếu cắt đứt dây điện chúng tôi vẫn có thể sửa được, nhưng mà lỡ có người bị giật điện thì thật sự nguy hiểm.” Người công nhân điện kia không khỏi oán giận nói.

Ran nhìn dây điện, vết cắt gọn gàng, quả thật là dùng vật sắc bén để cắt.

Conan hôm nay ra ngoài đã dặn cô không được tới trường học, rồi sau đó ở trường học thấy được người đàn ông kia, Conan mất tích, đường dây điện ở hội trường lại bị cắt đứt. Các sự kiện tuy không hẳn là có liên quan đến nhau, nhưng Ran vẫn cảm thấy dường như có khối đá đè nặng trong ngực, khó có thể thở được.

“Chị Ran, chị làm sao vậy?” Ayumi ngửa đầu thấy sắc mặt trắng bệch của Ran, lập tức dò hỏi.

Ran Mori lắc đầu, miễn cưỡng cười cười, rồi sau đó nói: “Chúng ta tiếp tục đi tìm Conan đi.”

Ba đứa nhóc đều gật đầu.

Trong hội trường tìm một vòng, vẫn không thể tìm được, bốn người chuẩn bị rời đi, thời điểm rời khỏi cửa, Ran ma xui quỷ khiến thế nào lại thấy phòng dụng cụ bí ẩn nối tiếp với hội trường.

“Vừa rồi Conan là đứng chỗ này sao?” Ran hỏi, hai mắt không hề chớp nhìn chằm chằm cánh cửa kia.

“Dạ.” Ayumi gật gật đầu, “Conan giống như đang nhìn ai đó, mà không phải xem kịch rối gỗ.” Ayumi nhớ lại nói.

Nhìn ai đó? Trong lòng ẩn ẩn biết cái gì, hai tay Ran đều cầm lấy nắm cửa, tay cô kịch liệt run rẩy. Conan, Shinichi… sẽ không…

Cô sợ hãi, sợ hãi mở cánh cửa này ra, sẽ nhìn thấy… Máu tươi, hay là Conan… thi thể. Cho dù là cái nào, cô đều không thể thừa nhận được.

Hít sâu một hơi, Ran Mori kéo mạnh cửa ra. Trong phòng dụng cụ chỉ lác đác lẻ loi một ít thiết bị dạy học, cùng với chiếc mũ dạ rơi trên mặt đất, cũng không có gì khác, Ran trong lòng thở ra một hơi.

“A, đây là.. mũ dạ?” Mitsuhiko nhanh chóng một bước cầm lấy mũ dạ, có chút tò mò nhìn, “Chẳng lẽ dùng để diễn kịch?” Ở trường tiểu học, làm sao lại xuất hiện mũ dạ.

Mà lúc này, sau khi mới thả lỏng, Ran đột nhiên ý thức được cái gì, cả người lạnh đi, cô làm sao không biết cái mũ dạ kia được, người đàn ông kia… Một thân đồ đen, trên đầu đội chiếc mũ kiêu ngạo này. Là vì quá mức nổi bật, cho nên mới ném chiếc mũ vào nơi này, nhưng mà, khi đó hắn tươi cười, căn bản là không kiêng nể gì, vô cùng càn rỡ.

“Chị Ran, chúng ta đến nơi khác tìm thử đi.” Ayumi lôi kéo tay Ran nói.

“Đúng vậy đúng vậy, Conan cậu ấy rất thích chạy loạn.” Genta tức giận bất bình nói.

Ran lại lắc lắc đầu, tựa hồ dùng khí lực rất lớn, mới nói: “Không cần, chị nghĩ chị biết em ấy ở nơi nào.”