"Phong Mục, ngươi muốn như thế nào?" Nàng chuyển mắt, lạnh lùng nhìn về phía Phong Mục.

Khoé môi Phong Mục cong lên tỏ ra chút khinh miệt, giễu cợt nói, "Tô Mặc Nhi,  tình huống hiện tại này, ngươi có tư cách gì mà nói điều kiện với ta?"

"Đúng, ta không có tư cách, nhưng trong tay ta có vật ngươi cần tìm. Ngươi không sợ ta quyết định ngọc đá cùng vỡ với Ngưng Bích Lưu Quang sao?" Tô Mặc Nhi không sợ hãi chút nào nghênh tiếp lời của hắn.

Sắc mặt Phong Mục tái xanh, hung ác nham hiểm nói, "Ngươi dám uy hiếp ta?"

"Dám!" Tô Mặc Nhi đáp gọn gàng nhanh nhẹn.

Phong Mục nghẹn một hồi khó chịu ở ngực, tức giận nói, "... Tốt, rất tốt!"

Vẻ mặt hắn tràn đầy sương mù nhìn về phía Vân Phàm và Nguyệt Bích."Bản vương tha cho các ngươi một con đường sống thì như thế nào? Chỉ bằng các ngươi thì còn có thể tạo nên sóng gió gì? Có nghe không? Hai người các ngươi, cút nhanh lên!"

"Vương phi!"

"Vương phi!"