Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 132: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi(7)

Linh Hàm oán hận trừng Tô Mặc Nhi một cái, Phong Đạc như cảm nhận được ác ý từ nàng, mắt phượng khẽ nheo lại, mang theo một ít hơi thở nguy hiểm.

Sắc mặt Linh Hàm cứng đờ, đi theo hoàng đế rời khỏi.

Phong Đạc vẫy lui những nha hoàn gã sai vặt đang đứng ở một bên, kéo Tô Mặc Nhi ngồi xuống, lo lắng hỏi, “Mặc Nhi, ngươi làm sao vậy? Ở đâu không thoải mái sao?”

Trong lòng Tô Mặc Nhi rất hoảng loạn, nghe vậy, chậm rãi nhìn Phong Đạc, cánh môi run rẩy nói, “Khối ngọc bội...”

Phong Đạc có chút kinh ngạc, không biết làm sao nàng lại đột nhiên nói đến chuyện khối ngọc bội ấy, nhưng vẫn trả lời, “Đó là Ngưng Bích Lưu Quang.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mặc Nhi càng thêm vài phần tái nhợt.

Lúc trước... Chính khối ngọc bội này đã mang nàng đến nơi này!

Ngưng Bích Lưu Quang? Thì ra nó luôn ở bên người nàng...

Phong Đạc nhíu mi lại nhìn nàng, thật lâu, mới phân phó với Niếp Nghị ở phía ngoài, “Đi mời thái y đến!”