Cực phẩm thần y

Cực phẩm thần y

Tác giả:Hoa Khôi
Thể loại:Đô Thị
Lượt xem:1.7M
Số chương:1582
Trạng thái:Đang ra
Chương mới:

Chương 1583: Hất Hoàng Thiên Lâm ra

Đọc ngay
3.93/5
(Đã có 64 lượt đánh giá)
Trang 1/44

Bạn đang đọc bộ truyện Cực phẩm thần y của Hoa Khôi tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Cực phẩm thần y thuộc thể loại (Đô Thị) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Hoa Khôi, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn. Cùng theo dõi, đọc trọn bộ tiểu thuyết này tại đây.

Giới thiệu truyện Cực phẩm thần y:

Bộ truyện Cực Phẩm Thần Y của tác giả Hoa Khôi là bộ tiểu thuyết ngôn tình đô Thị Trung Quốc, kể về nam chính Trân Gia Bảo, từ nhỏ anh vốn là một đứa trẻ mồ côi, bị thầy dụ lên núi với một cây kẹo mút, theo thầy học y thuật. Với tố chất hơn người, học một biết mười, anh đã trở thành cao thủ bậc nhất khi còn rất trẻ. Đặc biệt là y thuật, lại càng xuất chúng vượt qua cả thầy, được thầy khen ngợi ví như Biển Thước chúng sinh, Hoa Đà tái thế. Nhưng trước khi qua đời cha mẹ có từng lập cho anh đã có hôn ước, nên lần này được lệnh thầy xuống núi hỏi vợ....

-----

Trong chòi nghỉ mát, Liễu Nguyệt cùng Lâm Thanh vô cùng khiếp sợ.

Trần Gia Bảo bưng chén trà trên bàn lên chầm chậm uống một ngụm, từ chối đưa ra ý kiến nói: "Nói như vậy, các cô cũng đã biết chuyện có một ‘cường giả siêu cấp’ ngã xuống? Tôi lại vô tình nhớ rõ, lúc tối hôm qua, các cô còn nói tôi bị bệnh thần kinh nữa mà?"

Trên mặt Liễu Nguyệt và Lâm Thanh trên nóng lên vì xấu hổ.

Lâm Thanh hừ một tiếng, không phục nói: “Cường giả siêu cấp đứng đầu thế gian, bình thường thần long kiến thủ bất kiến vĩ, chỉ có thể nghe một ít truyền thuyết của bọn họ, anh không hề có bằng chứng đã nói bọn họ sẽ chết, cho dù là người nào cũng không sẽ tin."

Trần Gia Bảo cười nói: "Tôi chính là bằng chứng."

Lâm Thanh: "Cắt" một tiếng: "Khua môi múa mép!"

Liễu Nguyệt vừa khiếp sợ lại vừa bội phục, cảm thán nói: "Ngay cả chuyện cường giả siêu cấp ra đi mà anh còn có thể đoán được, sao anh lại lợi hại như vậy chứ?"

Trần Gia Bảo nhếch mày, cười nói: "Trước kia tôi là được gọi là ‘Dự đoán như thần, bất khả chiến bại’ há chỉ là hư danh?"

Terai Chika ở phía sau anh, đảo cặp mắt trắng dã, trước tiên là nói về ra một kết quả hiển nhiên, một lần động thủ nữa đã giết chết Ninh Cảnh Nghi, cái này không phải dự đoán đúng chuyện có tai ương đẫm máu, mà sẽ đánh nhau với đối phương đến đầu rơi máu chảy, cái tên này mà là "Dự đoán như thần, bất khả chiến bại" cái gì?

Liễu Nguyệt và Lâm Thanh nào biết có tin này, chỉ cảm thấy thuật bói toán của Trần Gia Bảo vô cùng kì diệu, ấn tượng đối Trần Gia Bảo đều thay đổi.

Lúc này, Liễu Nguyệt cảm thán nói: "Anh thật lợi hại nha, nếu có thể bỏ tật xấu thích nói khoác của anh, vậy thì hoàn mỹ rồi."

"A ha!" Trần Gia Bảo giơ thẳng hai tay lên trời khẽ cười một tiếng, nói: "Tôi luôn luôn khiêm tốn kính cẩn, đối nhân xử thế thấp giọng, không thích nói mạnh miệng, trên thực tế, tôi còn khiêm tốn hơn, chỉ là do các cô không biết tôi, không hiểu được câu chuyện thật sự của tôi, mới có thể cảm thấy được tôi đang nói khoác."

Liễu Nguyệt cùng Lâm Thanh đồng thời bĩu môi, còn nói là khiêm tốn kính cẩn, lại đối nhân xử thế thấp giọng? Thật sự là không biết thân biết phận.

Chỉ có Terai Chika biết Trần Gia Bảo thật sự nói thật, Trần Gia Bảo ngay cả thần thoại võ đạo Nhật Bản là Thiên Mệnh Âm Dương Sư và kiếm thánh Takezo Mari đều bị giết, làm cả Nhật Bản long trời lở đất, so sánh với những chiến tích Lâm Thanh của Trần Gia Bảo này đó, Trần Gia Bảo ở Hà Nội thật sự đã kín tiếng lắm rồi.

"Mới nói với anh mấy câu mà anh đã làm cho người khác chán ghét." Lâm Thanh ghét bỏ lắc đầu, rất không thích chuyện khoác lác của Trần Gia Bảo, đi đến trước mặt Terai Chika, kéo cô đi đến chỗ xa xa: "Chị Terai, chúng ta đi qua bên kia nói chuyện, không để ý tới anh ta nữa."

Terai Chika hé miệng cười, có người ghét Trần Gia Bảo, thực vui nha!

Đáng ngạc nhiên là Liễu Nguyệt chưa rời đi cùng Lâm Thanh, mà vẫn ngồi ở trong chòi nghỉ mát, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.

Gió thu thổi tới, hai bên tóc mai cô ta khẽ đưa, toát ra phong thái tao nhã.

Trần Gia Bảo đưa cho Liễu Nguyệt một ly nước trà xanh, đưa tới trước mặt Liễu Nguyệt, nói: "Cô có chuyện cần nói với tôi à?"

"Tôi cảm thấy, bản lĩnh của anh cao cường như vậy, hẳn là nên đóng góp nhiều cho xã hội."

"Ý cô là sao?" Trần Gia Bảo nhíu mày hỏi.

"Y thuật của anh tốt như vậy, có thể trị hết những chứng bệnh khó của mọi người, còn có thể bói toán như thần, có năng lực xóa bỏ lòng nghi hoặc của người khác, không bằng anh mở một công ty chuyện về cung cấp các dịch vụ giúp đỡ mọi người, không hề trộn lẫn theo trào lưu xã hội, cả ngày sống mơ mơ màng màng tốt hơn nhiều?" Liễu Nguyệt vén tóc mai, nhìn như là vô tình nói ra, nhưng anh mắt sáng ngời, có thể rõ ràng nhìn ra sự chờ mong của cô.

"Tôi từ chối."

"Vì sao?" Đôi mày thanh tú của Liễu Nguyệt khẽ chau lại, mang theo một tia thất vọng: "Anh không biết rằng vì xã hội mà cống hiến, thì cuộc sống mới có giá trị sao?"

Trần Gia Bảo nói: "Theo lời nói của cô thì những cái này chỉ là chút ít ân huệ, cái gọi là năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, mà tôi phải làm, là đủ để ảnh hưởng chuyện lớn của hàng vạn mạng sống con người, đây mới là chân chính đại ân đại đức."

Liễu Nguyệt bất mãn nói: "Anh cho anh là siêu anh hùng cứu vớt thế giới hay sao, còn ảnh hưởng hàng vạn sinh mạng? Anh có thể đừng khoác lác như vậy được không, làm người làm đến nơi đến chốn một chút không được sao?"

Trần Gia Bảo lắc đầu mà cười, nói: "Làm sao mà cô biết chắc tôi đang nói khác mà không phải ăn ngay nói thật, tầm mắt từng trải qua chuyện quyết định mạng sống người khác, cô cho rằng tôi đang nói bừa, kỳ thật cũng coi như bình thường."

Mục đích anh đến Hà Nội, chủ yếu chính là điều tra rõ mục đích của gia tộc Sở Liễu, sau đó mang theo "Ngọc tỷ Truyền Quốc" chữa trị cho long mạch Việt Nam, làm cho vận mệnh quốc gia Việt Nam hưng thịnh, tứ hải thái bình, một lần nữa đứng đầu toàn thế giới, đây mới là chuyện lớn, chân chính ban ơn cho mọi người. 

Hơn nữa Trần Gia Bảo thành lập Tập đoàn Gia Vy, trong đó có một triết lý khác, chính là làm cho tất cả mọi người mua thuốc tốt, cho nên rất nhiều dược liệu đắt đỏ trong thành phố, Tập đoàn Gia Vy đều giảm giá tiêu thụ xuống, làm cho rất nhiều tập đoàn khác bắt đầu hạ giá, không biết đắc tội rất nhiều người trong ngành, mà cái này, cũng thật sự là chuyện tốt, ban ơn cho mọi người.

Đương nhiên, việc này Trần Gia Bảo cũng không có thể nói cho Liễu Nguyệt biết, hơn nữa cũng không cần thiết phải làm vậy, Trần Gia Bảo anh làm việc luôn luôn là tự nguyện, cũng không phải là người tuyệt vời đến nỗi khiến người khác khen ngợi.

"Lại bắt đầu nói khoác, tôi là thiên kim tiểu thư nhà họ Liễu, còn không có nhìn thấy nhiều người có tầm mắt cao hơn tôi, quên đi, dù sao cũng là tôi đề nghị anh, anh nghe hay không nghe, đều là tự do của anh, lười nhiều lời với anh."

Liễu Nguyệt càng lúc càng bất mãn, đứng lên định đi tìm Lâm Thanh cùng Terai Chika.

"Từ từ, thật ra tôi có chuyện muốn hỏi cô." Trần Gia Bảo đột nhiên mở miệng nói.

Liễu Nguyệt dừng lại bước, xoay người, nhìn Trần Gia Bảo với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Đột nhiên ánh mắt của Trần Gia Bảo trở nên có tính xâm lăng, nói: "Lúc trước tôi đã tính cho cô một quẻ, nói tôi là bạch mã hoàng tử của cô, nếu đây là thật sự, cô tính làm như thế nào?"

Liễu Nguyệt đỏ mặt, cười, trừng mắt liếc Trần Gia Bảo một cái, tựa hồ như đang trách Trần Gia Bảo sao lại nói trắng ra như vậy.

Cô nghĩ ngợi một lúc, nghiêm túc nói: "Chuyện này vĩnh viễn không bao giờ xảy ra, anh không phải hình mẫu lý tưởng của tôi."

"Ồ?"

Truyện cùng tác giả

Cực phẩm thần y

Cực phẩm thần y

4
1582 Chương
Đang ra

Bình Luận ()

0/255