Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 1789: NGOẠI TRUYỆN 2: GẶP LẠI NGƯỜI (2)

Tư Đồ Không vẫn luôn đếm từng lần thời gian trôi, chờ đến ngày đón Liễu Ảnh về. Đối với anh, hai năm này vô cùng đau đớn, nhưng cũng là hy vọng. Anh mang theo vô vàn khát khao chờ đợi hai năm trôi qua. Trong hai năm này, trừ lúc đi làm ra, mọi sinh hoạt của Tư Đồ Không đều chẳng mấy thay đổi. Thỉnh thoảng, có không ít phụ nữ đến gần anh, mà Tư Đồ Không đến tâm trạng nhìn mớ trò hề này cũng chẳng có mà chỉ thẳng thừng từ chối.

Hai năm đã qua, khoảnh khắc nhận được cuộc gọi từ Liễu Ảnh, Tư Đồ Không ngỡ rằng mình nằm mơ, mình bị ảo giác, điện thoại suýt chút nữa đã rơi thẳng xuống đất. Nỗi nhớ nhung không sao quên được, chắc chắn sẽ nhận được hồi đáp. Khi Liễu Ảnh gọi đến thì vẫn chưa tròn hai năm, lúc Tư Đồ Không nhận được cú điện ấy, anh cảm giác lòng mình đã đánh thịch một cái. Anh nghe thấy rõ nhịp tim của mình. Anh đã chờ ngày này quá lâu rồi.

Hai người cũng chẳng nói gì. Không biết có phải vì đã lâu lắm rồi nên họ chẳng có chuyện gì để nói với nhau hay chăng, cuối cùng, vẫn là Tư Đồ Không phá vỡ sự im lặng trước: “Là Ảnh đó à?”

Chẳng biết là Liễu Ảnh ở đầu dây bên kia đã xảy ra chuyện gì mà Liễu Ảnh đáp lại một tiếng “Đến ngay đây” rồi điện thoại tức thì ngắt máy. Tư Đồ Không thấy hơi tiếc nuối, nhưng ngay giây sau đó thì sự phấn khích đã thay thế. Cuối cùng anh cũng đã đợi được người con gái ấy rồi.

Tư Đồ Không gần như lao về nhà với tốc độ nhanh nhất, kể lại chuyện này với bà Tư Đồ.

Suốt hai năm qua, bà Tư Đồ và Tư Đồ Không đã cãi nhau rất nhiều lần, nhưng rồi bà cũng từ từ chấp nhận. Tư Đồ Không chắc chắn sẽ không buông tay Liễu Ảnh, hơn nữa, dù bà không vui vẻ với chuyện Liễu Ảnh rời đi, nhưng nếu như cô trở về thì cũng không phải là chuyện mà bà không thể chấp nhận. Vậy nên, khi Tư Đồ Không nhắc đến chuyện này, vẻ mặt bà cứng đờ, rồi hùng hổ đáp: “Nếu như nó bằng lòng quay về thì mẹ có thể chấp nhận nó. Nhưng mà nếu con định bảo mẹ tự mình đi tìm nó thì đừng có hòng.”

Tất nhiên là Tư Đồ Không hiểu việc gì có thể và việc gì là bất khả thi. Anh chỉ gật đầu rồi đáp: “Mẹ có thể chấp nhận Liễu Ảnh là tốt rồi. Những chuyện còn lại thì cứ để con.”