“Vân Tiêu!”

Thấy Phó Vân Tiêu không nói, Thời Hoan nâng cao âm lượng lên và gọi tên Phó Vân Tiêu lần nữa.

“Em chóng mặt quá, anh hãy đưa em ra khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Sau đó, Thời Hoan ngã vào người Phó Vân Tiêu.

“Được.”

Trước khi Thời Hoan chạm vào người mình thì Phó Vân Tiêu đã trực tiếp đỡ vai Thời Hoan bằng cả hai tay và cố định cô ta tại chỗ.

Nghe lời hứa của Phó Vân Tiêu, một nụ cười thoáng qua khóe miệng Thời Hoan.

“Đi thôi nào.”

Thời Hoan cố ý nở một nụ cười mệt mỏi, duỗi tay phải ra với Phó Vân Tiêu, nhưng Phó Vân Tiêu vẫn đứng yên, bất động.

“Vân Tiêu, đi thôi.”

Thời Hoan sửng sốt trong giây lát, nhìn Phó Vân Tiêu rồi yếu ớt hô lên.

“Các người đưa cô ấy đi ra ngoài đi.”

Phó Vân Tiêu thản nhiên liếc nhìn Thời Hoan, rồi ra lệnh cho những người đàn ông phía sau anh.

“Anh không đi cùng em à?”

Nghe những lời Phó Vân Tiêu nói, Thời Hoan hoàn toàn sững sờ, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Ngay sau đó, cô ta nhận ra rằng phản ứng của mình có chút quá trớn nên nhanh chóng chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng: “Vân Tiêu, anh còn có chuyện gì khác ở đây sao? Em muốn anh đi cùng em.”

Thời Hoan ngoài cười nhưng trong không cười tiếp tục làm nũng, nhưng lần này Phó Vân Tiêu thậm chí không nhìn cô ta lần nào nữa.

“Tự mình đi ra ngoài đi đi, anh còn có chuyện khác.”

Giọng điệu của Phó Vân Tiêu bình thản một cách lạ thường, thái độ của anh đối với Thời Hoan luôn là một kiểu xa lánh kỳ lạ.

Có quá nhiều bí mật trong cung điện dưới lòng đất này và bí mật nào cũng đủ khiến Thời Hoan không thể chống lại được, vì vậy Thời Hoan càng lo lắng hơn khi để Phó Vân Tiêu ở đây một mình.

Bình Luận ()

0/255